Giáo Dục

Bài giảng Chờ gió đông

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bài giảng Chờ gió đông

phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Giáo dục

Chủ đề: Bài giảng Chờ gió đông

Phân công:

Các bạn đang xem: Bình giảng Bài Chờ Gió Đông Về

Nguyễn Đình Chiểu – nhà thơ tài hoa, người con ưu tú của dân tộc Việt Nam. Anh đã vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn, tiếp tục cống hiến tài năng của mình cho đất nước. Các tác phẩm của ông đều mang tính nhân đạo và tinh thần dân tộc sâu sắc. Bài thơ Chờ gió đông là một trong những tác phẩm như vậy. Bài thơ là cảm xúc của tác giả trước thời cuộc, trước tình cảnh đất nước bị chia cắt, là nỗi đau khôn nguôi.

Là người con của đất nước, tác giả trăn trở trước cảnh ngộ của đất nước:

“Hoa cỏ mong gió đông.
Chúa tể mùa xuân ở đâu, có hay không? “

Phải thực sự hiểu thời thế lịch sử, hiểu con người Nguyễn Đình Chiểu mới có thể hiểu sâu sắc ẩn dụ của tác giả. “Hoa cỏ” là hình ảnh ẩn dụ về đất nước, quê hương, con người Việt Nam, vạn vật đang chờ đón nguồn “gió đông” mới. “Gió đông” là gió xuân, một cơn gió mát mang đến những điều tốt lành cho “cỏ cây hoa lá”, ngụ ý của tác giả là người dân đang từng ngày chờ đợi tin vui, mong một vị vua nào đó sẽ mang lại ánh sáng cho dân tộc. Nhưng câu trả lời cho đó chỉ là một câu hỏi tu từ, câu trả lời vẫn còn dang dở.

Hai câu thực tiếp theo tác giả đã mô phỏng cả nước:

“Mây phương Bắc trông tin cậy
Thuở Nam chưa tiếng hồng ”.

Hình ảnh “mây giăng” thể hiện hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ, đất nước bị quân giặc bao vây, đánh phá. “Bắc Kinh, núi xanh” gợi cho ta một không gian rộng lớn, thời gian vô tận đầy ắp thông tin. “Vớ vẩn” – mong muốn được thông báo về một tin tốt – nhưng khả năng nhận được nó là rất mỏng, và vâng, “không có gì màu hồng” – không còn tin nữa. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng trách móc đối với người chủ đất nước.

Một sự thật đau xót không chỉ của tác giả mà của cả dân tộc đã được tác giả phơi bày trong bài văn:

“Bờ quá khứ chia cắt đất đai với nhau
Trời nắng hay mây? “

Từ xa xưa, ông cha ta đã bao lần đấu tranh giành độc lập dân tộc. “Bờ cổ” – vùng đất bình yên cho người dân nhưng nay, đau xót khi phải “chia đà” sang vùng đất khác. Một nỗi đau khôn nguôi, “dãi nắng dầm dề” – bao công lao, góp sức dựng nước, làm sao có thể cùng chung một bầu trời với lũ giặc ngoại xâm ấy. Câu thơ như một lời thề, một lời tuyên bố dứt khoát nhưng không khỏi mang theo nỗi đau mất mát.

Giờ đây, tất cả hy vọng của đất nước đều đặt vào Thánh Hoàng:

“Chỉ cần Thánh Đế chiếu cố
Một trận mưa xối xả rửa sạch núi sông?

Sông núi đất nước nằm trong tay giặc, nhân dân xót xa, trong lòng tác giả mong sao có một “cơn mưa” lớn như thế sẽ quét sạch “bụi” sông núi, trả lại sự yên bình và thanh bình mà thủ đô. đã từng có trước đây. Muốn vậy, chúng ta cần một vị vua sáng suốt và sáng suốt, có thể chỉ đạo và đem lại niềm vui cho dân tộc. Câu thơ vừa dứt khoát, vừa như khắc khoải trong lòng tác giả.

Với thể thơ chặt chẽ của câu thơ tám chữ, tác giả đã tả cảnh ngụ tình trong đó nhiều cung bậc cảm xúc. Bao trùm cả bài thơ là một niềm mong đợi, một khát vọng tha thiết – “đợi gió đông về”. Từ đó, chúng ta càng trân trọng và quý mến hơn Nguyễn Đình Chiểu, một con người luôn vì nước, vì dân, luôn hướng tới hòa bình cho dân tộc.

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục


Thông tin cần xem thêm:

Bài giảng Chờ gió đông

Hình Ảnh về: Bài giảng Chờ gió đông

Video về: Bài giảng Chờ gió đông

Wiki về Bài giảng Chờ gió đông

Bài giảng Chờ gió đông

-

Chủ đề: Bài giảng Chờ gió đông

Phân công:

Các bạn đang xem: Bình giảng Bài Chờ Gió Đông Về

Nguyễn Đình Chiểu - nhà thơ tài hoa, người con ưu tú của dân tộc Việt Nam. Anh đã vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn, tiếp tục cống hiến tài năng của mình cho đất nước. Các tác phẩm của ông đều mang tính nhân đạo và tinh thần dân tộc sâu sắc. Bài thơ Chờ gió đông là một trong những tác phẩm như vậy. Bài thơ là cảm xúc của tác giả trước thời cuộc, trước tình cảnh đất nước bị chia cắt, là nỗi đau khôn nguôi.

Là người con của đất nước, tác giả trăn trở trước cảnh ngộ của đất nước:

“Hoa cỏ mong gió đông.
Chúa tể mùa xuân ở đâu, có hay không? "

Phải thực sự hiểu thời thế lịch sử, hiểu con người Nguyễn Đình Chiểu mới có thể hiểu sâu sắc ẩn dụ của tác giả. “Hoa cỏ” là hình ảnh ẩn dụ về đất nước, quê hương, con người Việt Nam, vạn vật đang chờ đón nguồn “gió đông” mới. “Gió đông” là gió xuân, một cơn gió mát mang đến những điều tốt lành cho “cỏ cây hoa lá”, ngụ ý của tác giả là người dân đang từng ngày chờ đợi tin vui, mong một vị vua nào đó sẽ mang lại ánh sáng cho dân tộc. Nhưng câu trả lời cho đó chỉ là một câu hỏi tu từ, câu trả lời vẫn còn dang dở.

Hai câu thực tiếp theo tác giả đã mô phỏng cả nước:

"Mây phương Bắc trông tin cậy
Thuở Nam chưa tiếng hồng ”.

Hình ảnh “mây giăng” thể hiện hoàn cảnh đất nước lúc bấy giờ, đất nước bị quân giặc bao vây, đánh phá. “Bắc Kinh, núi xanh” gợi cho ta một không gian rộng lớn, thời gian vô tận đầy ắp thông tin. “Vớ vẩn” - mong muốn được thông báo về một tin tốt - nhưng khả năng nhận được nó là rất mỏng, và vâng, “không có gì màu hồng” - không còn tin nữa. Qua đó, tác giả bày tỏ lòng trách móc đối với người chủ đất nước.

Một sự thật đau xót không chỉ của tác giả mà của cả dân tộc đã được tác giả phơi bày trong bài văn:

"Bờ quá khứ chia cắt đất đai với nhau
Trời nắng hay mây? "

Từ xa xưa, ông cha ta đã bao lần đấu tranh giành độc lập dân tộc. “Bờ cổ” - vùng đất bình yên cho người dân nhưng nay, đau xót khi phải “chia đà” sang vùng đất khác. Một nỗi đau khôn nguôi, “dãi nắng dầm dề” - bao công lao, góp sức dựng nước, làm sao có thể cùng chung một bầu trời với lũ giặc ngoại xâm ấy. Câu thơ như một lời thề, một lời tuyên bố dứt khoát nhưng không khỏi mang theo nỗi đau mất mát.

Giờ đây, tất cả hy vọng của đất nước đều đặt vào Thánh Hoàng:

"Chỉ cần Thánh Đế chiếu cố
Một trận mưa xối xả rửa sạch núi sông?

Sông núi đất nước nằm trong tay giặc, nhân dân xót xa, trong lòng tác giả mong sao có một “cơn mưa” lớn như thế sẽ quét sạch “bụi” sông núi, trả lại sự yên bình và thanh bình mà thủ đô. đã từng có trước đây. Muốn vậy, chúng ta cần một vị vua sáng suốt và sáng suốt, có thể chỉ đạo và đem lại niềm vui cho dân tộc. Câu thơ vừa dứt khoát, vừa như khắc khoải trong lòng tác giả.

Với thể thơ chặt chẽ của câu thơ tám chữ, tác giả đã tả cảnh ngụ tình trong đó nhiều cung bậc cảm xúc. Bao trùm cả bài thơ là một niềm mong đợi, một khát vọng tha thiết - “đợi gió đông về”. Từ đó, chúng ta càng trân trọng và quý mến hơn Nguyễn Đình Chiểu, một con người luôn vì nước, vì dân, luôn hướng tới hòa bình cho dân tộc.

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

[rule_3_plain]

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

[rule_1_plain]

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

[rule_2_plain]

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

[rule_2_plain]

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

[rule_3_plain]

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bài giảng Chờ gió đông

có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Bài giảng Chờ gió đông

bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website https://hubm.edu.vn/

Nguồn: https://hubm.edu.vn/

#Bài #giảng #Chờ #gió #đông

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button