Văn Học Lớp 9

Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm NHỮNG BÀI VĂN MẪU HAY khác tại đây => Văn Mẫu

Là một nhà thơ mới, Thế Lữ đã kết hợp cả cái cổ điển và hiện đại để tạo nên bức tranh tứ bình trong bài thơ Nhớ rừng của mình. Hãy phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng để tìm hiểu và cảm nhận vẻ đẹp của bốn bức tranh trong bài thơ.

Chủ đề: Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng

Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng

I. Dàn ý Phân tích bức tranh tứ bình trong bài Nhớ rừng (Chuẩn)

1. Mở bài:

– Giới thiệu về tác giả và tác phẩm

2. Thân bài:

Một. Nội dung:
– Mượn lời con hổ trong vườn bách thú để nhớ lại những ngày tháng huy hoàng của nó trong quá khứ
– Lời nói của tầng lớp trí thức tiểu tư sản trước thực tế xã hội
– Bức tranh tứ bình trong khổ thơ thứ ba của bài thơ là một bức tranh núi rừng huy hoàng, hùng vĩ.

b. Phân tích hình tứ giác:

* Hình ảnh đầu tiên:
– Là cảnh trong đêm trăng vàng bên suối.
– Không gian ngập tràn sắc vàng, vua sơn lâm lặng lẽ bên dòng suối “say”.
– Cảnh sắc lung linh, đẹp vô hạn, chúa sơn lâm hòa mình vào thiên nhiên.

* Hình thứ hai:
– Hình ảnh con hổ là trung tâm của cảnh ngày mưa.
– Thiên nhiên trở nên khốc liệt và tăm tối, nhưng vua rừng vẫn không hề nao núng.
– Hổ giữ tư thế của một bậc đế vương, đứng trên vạn vật.

* Bức tranh thứ ba:
– Sau những ngày mưa, khu rừng trở nên mát mẻ, trong lành trong nắng mai
– Chim hót to
– Tiger trở lại giấc ngủ của anh ấy
– Có thể thấy con hổ sống tự do, có khả năng điều khiển, chế ngự người khác.

* Bức tranh thứ tư:
– Cảnh buổi tối khi hoàng hôn buông xuống
– Gam màu chủ đạo là màu đỏ làm cho khung cảnh thêm rực rỡ, chói lóa.
– Mọi thứ dần chìm vào giấc ngủ và vị vua của rừng già cũng dần chờ đợi giây phút ấy kết thúc “Ta chờ nắng đắng tàn”

C. Kết luận chung:
– Sử dụng chất liệu thơ cổ điển trên một thể thơ mới
– Dùng các từ cảm thán “chao ôi” và ám chỉ “đâu”: bày tỏ sự thương tiếc đối với quá khứ huy hoàng.
– Mượn lời con hổ nói lên tâm trạng chung của những con người sống trong sự kìm kẹp, giam hãm của thực dân Pháp.

3. Kết luận:

– Hình ảnh tứ bình trong tác phẩm là cảnh thiên nhiên hùng vĩ, tráng lệ.

II. Bài văn mẫu Phân tích bức tranh tứ bình trong bài Nhớ rừng (Chuẩn)

Thế Lữ là một trong những nhà thơ tiêu biểu của phong trào Thơ mới ở Việt Nam. Ông đã góp phần tạo nền tảng vững chắc cho nền thơ ca Việt Nam. Và một trong những tác phẩm của ông đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc là bài thơ Nhớ rừng. Trong tác phẩm của mình, Thế Lữ đã dựng nên bức tranh tứ bình với bốn khung cảnh hùng vĩ, tráng lệ, hùng vĩ, hùng vĩ của núi rừng – nơi chúa sơn lâm năm xưa rong ruổi khắp nơi.

Bài thơ “Nhớ rừng” là lời của một con hổ trong vườn bách thú đang nhớ lại những ngày tháng oanh liệt xưa kia của mình, thuở còn rong ruổi trong rừng sâu. Nhưng bây giờ, nó bị giam cầm trong một cái lồng, ở một nơi “cải tạo, tầm thường, giả dối”, trong sự tù túng. Đây cũng là tâm trạng hiện nay của một bộ phận trí thức tiểu tư sản, chán chường, chán ghét hiện thực bị bủa vây, xoay vần quanh năm 1936.

Bức tranh tứ bình trong tác phẩm Nhớ rừng của Thế Lữ gồm mười câu thơ, bốn cảnh rừng núi tráng lệ, một bức tranh trăng đêm, một bức tranh chiều tà:

“Còn đâu những đêm vàng bên suối,
Tôi đứng uống say ánh trăng tan mồi?
Nơi những ngày mưa quay về bốn phương,
Tôi suy tư đổi mới giang sơn của mình?
Bình minh của cây xanh và ánh nắng ở đâu,
Tiếng chim hót tưng bừng giấc ngủ của ta?
Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau rừng.
Tôi chờ chết dưới ánh mặt trời thiêu đốt,
Hãy để tôi giữ bí mật một phần?
– Chao ôi! Giờ huy hoàng ở đâu? ”

Bức tranh đầu tiên trong bộ tứ bình là cảnh rừng cây đêm trăng vàng bên suối. Ánh trăng vàng soi bóng trên dòng suối nhỏ róc rách:

“Còn đâu những đêm vàng bên suối,
Ta đứng uống say ánh trăng tan mồi? ”

Cả không gian trong rừng sâu ngập tràn một màu vàng óng từ vầng trăng trên cao. Và trong không gian ấy, tiếng suối chảy róc rách lại càng làm cho khu rừng thêm sinh động, tươi mát, sống động hơn. Nơi ấy, chúa sơn lâm đang “say mồi” lặng lẽ đứng bên suối, tận hưởng cái mát lành của dòng suối nhỏ. Có lẽ, chúa sơn lâm không chỉ “say mồi” chờ mồi mà còn “say” khung cảnh lung linh, huyền ảo của rừng sâu, say làn nước mát rợp bóng trăng vàng. Vẻ hung dữ và dữ dội của nó dường như đã dịu đi nhiều dưới ánh trăng bạc. Nó bình lặng hòa mình vào thiên nhiên, hòa mình vào sự tĩnh lặng của núi sâu, nơi nó là vua, chúa của muôn loài. Bức tranh đầu tiên tạo nên sự hài hòa thơ mộng, huyền diệu giữa một bên là chúa sơn lâm hung dữ, một bên là sự dịu dàng của thiên nhiên và núi rừng.

Thế nhưng, cảnh đẹp như vậy, nay chỉ còn lại trong ký ức, trong những giấc mơ xa xôi “đêm vàng bên suối”. Khoảnh khắc huy hoàng ấy giờ chỉ còn trong hoài niệm. Cái oai hùng khi chúa sơn lâm đứng “say mồi”, giữa tự tại của núi rừng bạt ngàn đã lùi vào dĩ vãng, khiến người ta chỉ còn nhớ trong nỗi đau “nơi…” đầy nỗi đau.

Bức thứ hai là cảnh những ngày mưa trắng xóa, núi rừng phủ một màn mưa trắng xóa:

“Nơi những ngày mưa quay về bốn phương,
Tôi suy tư đổi mới giang sơn của mình? ”

Mưa rừng sâu dường như không dứt, “xoay chuyển” khắp “bốn phương trời”. Thiên nhiên, núi rừng giờ đây không còn hiền hòa, dịu dàng mà trở nên dữ dội, đầy bạo lực và tăm tối. Mưa bao phủ khắp nơi khiến vạn vật thay đổi, nhưng vị vua của rừng già vẫn oai phong như ngày nào, vẫn không hề nao núng trước sự hung dữ đó. Nó chỉ “lặng nhìn giang sơn” thay da đổi thịt trong mưa. Tiếng hét vang dội của thiên nhiên không làm nó run sợ, nó vẫn kiêu hãnh, đàng hoàng, bình thản thu hết mọi thứ vào tầm mắt. Đây là khí chất của một bậc vương giả, không sợ bất cứ thứ gì! Dù thiên nhiên có khốc liệt đến đâu, mọi thứ xoay vần thế nào cũng chỉ để “cải tạo” “giang sơn” của nó, điều đó chứng tỏ nó đang đứng trên cương vị làm chủ vạn vật một cách oai hùng nhất.

Nhưng đó chỉ là hình ảnh của ngày xưa, của thời đại đã qua. Con hổ bây giờ phải sống với:

“Hạt mè nhẹ nhàng không bí
Cũng học cách bắt chước vẻ ngoài hoang dã
Của chốn ngàn năm cao cả, âm u “

Những tự do trước đây của nó, những cơn mưa xối xả của nó, chỉ còn là một ký ức xa xăm trong tâm trí nó.

Bức thứ ba là bức tranh bình minh trên núi, khi cả khu rừng thức giấc sau một đêm dài:

“Nơi bình minh của cây xanh và ánh nắng,
Tiếng chim hót giấc ngủ em có tưng bừng? ”

Sau một ngày mưa là một ngày nắng. Cả khu rừng sau cơn mưa rào trở nên trong lành, tươi mát, có sức sống hơn. Những cành cây, khe đá, ngọn núi,… đều bừng sáng trong tiếng chim hót vang trời. Chúa sơn lâm xuất hiện với giấc ngủ, nhưng đó là “giấc ngủ tưng bừng”. Khi tiếng chim hót líu lo, tiếng vạn vật vươn mình trong nắng mới là lúc chúa sơn lâm bước vào giấc ngủ sau đêm mưa gió chờ đợi. Những âm thanh vui vẻ và không khí trong lành đã ru anh vào giấc ngủ êm đềm.

Sống trong tự do, anh có thể làm tất cả những gì anh thích, anh muốn. Nó thống trị vạn vật, thống trị kẻ khác trong sự kiêu hãnh và uy nghiêm. Nhưng giờ đây, nó đã trở thành thú tiêu khiển của những kẻ “kiêu, chảnh”.

Bình minh qua đi, hoàng hôn dừng lại, bức tranh thứ 4 mở ra là cảnh chiều tà, khi một ngày dài khép lại trong ánh chiều rực rỡ:

“Còn đâu những buổi chiều đẫm máu sau rừng.
Tôi chờ nắng nóng tàn “

Bức tranh đầy màu sắc với ngôn từ mạnh mẽ đã gây được ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc. Khung cảnh buổi chiều hôm ấy thật dữ dội với hình ảnh “máu chảy sau rừng”. Có lẽ đây là lúc vua rừng vừa đi săn xong, thưởng thức bữa ăn của mình, hoặc có lẽ là màu của mặt trời khi xuống núi? Tuy nhiên, dù là vì lý do gì thì màu đỏ tươi đó cũng khiến bức ảnh trở nên thực sự rực rỡ, thực sự ấn tượng. Lúc bình minh, mặt trời làm nhiệm vụ soi sáng thế giới, sự sống khắp nơi cũng thức giấc và vận hành. Khi mặt trời trở lại núi, mọi thứ theo ánh nắng vào trong im lặng, ngưng đọng và nghỉ ngơi. Và chúa sơn lâm cũng vậy, “nằm chờ nắng gắt”. Chờ mặt trời rời xa trần gian để “chiếm lấy bí mật”.

“Bí mật” ở đây là gì? Không ai có thể biết, chỉ có vua của rừng mới biết! Đó có phải là sức mạnh của vũ trụ, của thế giới muôn loài mà nó muốn chiếm lấy?

Bốn hình ảnh hiện lên trong tâm trí, trong sự hùng vĩ của núi rừng và sự oai hùng của con hổ – vua của rừng già. Tuy nhiên, những cảnh tượng hùng vĩ ấy giờ đây chỉ còn là dĩ vãng, trong nỗi nhớ da diết và đau đớn của chú hổ trong Thảo Cầm Viên. Bốn bức tranh được dựng lên với những câu cảm thán “chao ôi, ở đâu” và những từ “ở đâu” đã diễn tả trọn vẹn những nỗi đau đớn khôn nguôi của vị vua sơn lâm, thương tiếc những gì đã trải qua. từ quá khứ huy hoàng.

Mượn lời con hổ, Thế Lữ muốn nói thay cho những trí thức trẻ đang sống trong cảnh loạn lạc, khi người Việt Nam bị thực dân Pháp đô hộ ách nô lệ. Bốn bức tranh đó thể hiện những năm tháng chói lọi, vẻ vang của cha ông ta với những chiến công chống giặc ngoại xâm hiển hách nhất trong lịch sử dân tộc. Tuy nhiên, bây giờ chỉ còn là dĩ vãng, Việt Nam đang bị ngoại xâm.

Mười câu thơ với bốn bức tranh núi rừng đều có sự hiện diện của chúa sơn lâm đã giúp người đọc thấy được sự hùng vĩ của núi rừng, sự kỳ vĩ của núi thẳm, thung lũng có chúa sơn lâm. Bốn bức tranh với những gam màu sặc sỡ đã tạo nên nét đẹp khó phai trong lòng mỗi người. Đồng thời cũng bộc lộ nỗi niềm riêng của tác giả giữa thời đại đương đại.

—————–KẾT THÚC—————-

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-buc-tranh-tu-binh-trong-nho-rung-66240n.aspx
Có thể nói, Nhớ rừng là một trong những tác phẩm nổi tiếng nhất trong sự nghiệp thơ ca của Thế Lữ. Xem các bài viết khác như Cảm nhận về bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, Nêu cảm nghĩ về hình tượng con hổ trong bài thơ Nhớ rừng, Phân tích nhân vật con hổ trong bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ, Hãy phân tích bài thơ Nhớ rừng của Thế Lữ để hiểu rõ hơn về tác phẩm này nhé!

Các từ khóa liên quan:

Tả hình ảnh người lính trong chiến tranh rung động.

hay chi chinh trieu binh trong tam binh chien tranh tai binh duong,


Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ

Video về Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ

Wiki về Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ

Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

[rule_3_plain]

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

[rule_1_plain]

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

[rule_2_plain]

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

[rule_2_plain]

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

[rule_3_plain]

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Bài văn Phân tích bức tranh tứ bình trong Nhớ rừng của Thế Lữ bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website https://hubm.edu.vn/

Nguồn: https://hubm.edu.vn/

#Bài #văn #Phân #tích #bức #tranh #tứ #bình #trong #Nhớ #rừng #của #Thế #Lữ

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button