Giáo Dục

Bình luận bài thơ Chợ Động

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Bình luận bài thơ Chợ Động

phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Giáo dục

Chủ đề: Bình luận bài thơ Chợ Động

Phân công:

Bạn đang xem: Bình Luận Thơ Chợ Đồng

Nguyễn Khuyến được mệnh danh là đại thi hào dân tộc, thi nhân của làng quê Việt Nam. Trong suốt hơn 70 năm cuộc đời, cũng có hơn 40 năm sống ở quê nên ông không lạ gì con trâu, cánh đồng, củ sắn, thậm chí là con cò vốn chẳng mấy thường thấy. ai để ý. Phải nói rằng hiếm thấy một nhà thơ cổ điển nào lại đưa nhiều hình ảnh dân gian vào thơ mình để viết nên những vần thơ tinh tế, mang nhiều ý nghĩa sâu sắc đến vậy. Chợ Đông cũng vậy, chỉ là một phiên chợ Tết nhưng trong thơ Nguyễn Khuyến đã mang trong mình một nỗi niềm xúc động, một nỗi đau của một thi nhân có tấm lòng yêu quê hương tha thiết.

Nguyễn Khuyến sau khi tan trường xôn xao đã lui về ở ẩn tại quê nhà là thôn Vị Hạ, xã Yên Đổ (nay là xã Trung Lương, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam). Ở làng anh có chợ Đồng, mỗi tháng chín phiên, chợ Tết ba phiên vào đêm giao thừa. Thông thường, chợ Tết đã đông vui nhộn nhịp. Nhưng những năm đói kém, mất mùa, thiên tai, chợ tan hoang, đến khi thực dân Pháp xâm lược, chợ Đồng đã dẹp hết chợ, một giá trị văn hóa lâu đời cứ mai một. bị lãng quên vì tiếng súng của phương Tây. Hai dòng đầu của bài thơ là lời tác giả đang hỏi một người dân đi chợ về, cũng là tự hỏi mình:

“Hai mươi bốn tháng Chạp chợ Đông,
Chợ năm nay có đông không? “

Tại sao anh ấy lại hỏi như vậy? Ngoài ra, “Năm nay” là năm gì, có ý nghĩa gì không? Nhưng nhìn vào ngữ điệu dè dặt, giọng thơ hơi chùng xuống, chậm rãi, ta nghe thấy tiếng thở dài trầm ngâm, có lẽ năm đó không phải là năm chợ đông đúc. Có phải vào năm Hà Nam lũ lụt, người dân điêu đứng, khốn khó, người ta chẳng màng đến chợ Tết? Tóm lại, hai câu thơ chất chứa bao nỗi niềm, đó là nỗi xót xa cho cuộc đời cơ cực, khốn khó của một người trí thức hơn nửa đời người gắn bó với từng niềm vui nỗi buồn của người dân trong làng. đất nước khốn khổ, khốn khổ.

Rồi đến hai câu thơ thực, Nguyễn Khuyến tiếp tục đặt một câu hỏi mở, thể hiện tâm trạng bối rối, bối rối trước cảnh vắng lặng, vắng lặng của những ngày trước Tết nhưng không khí u ám, buồn bã.

“Mặc dù trời mưa, trời vẫn hơi lạnh,
Ngươi có thể uống rượu cách vách bao nhiêu nam nhân? “

Mùa xuân sắp đến, nhưng cái xuân này bao phủ thời tiết ẩm ướt, những hạt mưa bụi mờ rơi rơi, có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ai đứng giữa trời mưa sẽ biết nó không tầm thường. áo ướt như ai. Mưa bụi còn vương chút gió đông nên “hơi se lạnh”, lạnh thấu da thịt, lạnh thấu tim. Nhìn lại màn mưa bụi, ai còn thấy màu đỏ của pháo Tết, người ta muốn trốn trong nhà, phố ít người, thật vắng vẻ cho một cái Tết ở một làng quê nghèo. Rồi vẫn có một cụ già ngoài bảy mươi chống gậy đi trên phố, tìm lại những giá trị văn hóa cao đẹp. Nhìn lại những người bạn cũ, năm ngoái họ cũng đã cùng nhau thử rượu, nhưng buồn làm sao khi họ chẳng “có mấy ai”. Một nhà Nho chân chính, vì bất đắc dĩ mà lui vào ở ẩn, để trốn chạy cuộc đời, tìm những thú vui hoang đường, kết bạn với những người bạn đồng trang lứa, nhưng giờ ai đã ra đi, có lẽ tất cả đều đã ra đi. . Lòng nhà thơ thấy cô đơn quá, một mình một người già phải chịu bao nỗi đau nói chung thật xót xa.

“Mọi người quay lại để nghe về sự hỗn loạn,
Nợ năm thì khỏi nói ”.

Rồi nhà thơ xưa chợt nghe những âm thanh mới, ngỡ là những âm thanh vui tươi khi Tết đến xuân về. Nhưng không, âm thanh đó thật lộn xộn, đó là tiếng chủ nợ đòi nợ, tiếng con nợ van xin, qua lại như thế càng làm tăng thêm cái khổ, cái nghèo của người dân. Khu chợ Đồng. Ai cũng có nỗi khổ riêng, người không đòi được tiền thì cay cú, uất ức, người mắc nợ thì xấu hổ, đau buồn. Chỉ vậy thôi, chúng ta thấy Tết ở đây không còn là lúc để vui mà là lúc để người ta nhận ra rõ hơn cái nghèo, cái cơ cực của những người nông dân xưa, hàng ngày phải chạy đôn chạy đáo để lo miếng ăn, mặc cho. một mình. đến Tết nhất. Sầu thật!

“Vài ngày nữa là mùa xuân đến.
Đại bác nhà ai nổ ầm ầm ”.

Rồi khi chợ tan hẳn, nhà thơ từ trong nỗi buồn vô cùng nhẩm tính chỉ còn vài ngày nữa là mùa xuân lại đến. Ông quanh quẩn trong nỗi lo cho cuộc sống khốn khó của người dân, khi tất niên, ông càng mong cho người dân đón một cái Tết ấm no, hạnh phúc chứ không còn cảnh hoang phí, hỗn loạn nữa. . Tiếng pháo trong nhà ai đó chợt nổ, đánh thức lòng người trong nỗi buồn đau, xua tan đi cái nghèo, xua đi cái lạnh của cơn mưa bụi lạnh giá. Nhưng xác pháo của nhà ai thì tôi không biết, rồi liệu tiếng pháo có thần kỳ như vậy không thì Nguyễn Khuyến cũng không xác định được. Chỉ biết rằng, tiếng pháo một mình trong không gian của những ngày cuối năm càng làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn trong lòng nhà thơ.

Chợ Đông của Nguyễn Khuyến là một bài thơ hay, với chất liệu làng quê mộc mạc nhưng với hồn thơ tha thiết, Nguyễn Khuyến đã khai thác nó bằng nhiều cung bậc cảm xúc thơ. Một cảnh vật, một âm thanh vốn rất đời thường nhưng trong thơ ông còn mang đến nhiều cảm xúc hơn nữa, đó là nỗi buồn cho kiếp người, nỗi buồn trước thực trạng đói nghèo. Cuối cùng, sâu sắc nhất là tấm lòng yêu đồng bào, yêu nước tha thiết, mong muốn cho cả dân tộc ta có cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn, nhất là những ngày cận Tết.

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục


Thông tin cần xem thêm:

Bình luận bài thơ Chợ Động

Hình Ảnh về: Bình luận bài thơ Chợ Động

Video về: Bình luận bài thơ Chợ Động

Wiki về Bình luận bài thơ Chợ Động

Bình luận bài thơ Chợ Động

-

Chủ đề: Bình luận bài thơ Chợ Động

Phân công:

Bạn đang xem: Bình Luận Thơ Chợ Đồng

Nguyễn Khuyến được mệnh danh là đại thi hào dân tộc, thi nhân của làng quê Việt Nam. Trong suốt hơn 70 năm cuộc đời, cũng có hơn 40 năm sống ở quê nên ông không lạ gì con trâu, cánh đồng, củ sắn, thậm chí là con cò vốn chẳng mấy thường thấy. ai để ý. Phải nói rằng hiếm thấy một nhà thơ cổ điển nào lại đưa nhiều hình ảnh dân gian vào thơ mình để viết nên những vần thơ tinh tế, mang nhiều ý nghĩa sâu sắc đến vậy. Chợ Đông cũng vậy, chỉ là một phiên chợ Tết nhưng trong thơ Nguyễn Khuyến đã mang trong mình một nỗi niềm xúc động, một nỗi đau của một thi nhân có tấm lòng yêu quê hương tha thiết.

Nguyễn Khuyến sau khi tan trường xôn xao đã lui về ở ẩn tại quê nhà là thôn Vị Hạ, xã Yên Đổ (nay là xã Trung Lương, huyện Bình Lục, tỉnh Hà Nam). Ở làng anh có chợ Đồng, mỗi tháng chín phiên, chợ Tết ba phiên vào đêm giao thừa. Thông thường, chợ Tết đã đông vui nhộn nhịp. Nhưng những năm đói kém, mất mùa, thiên tai, chợ tan hoang, đến khi thực dân Pháp xâm lược, chợ Đồng đã dẹp hết chợ, một giá trị văn hóa lâu đời cứ mai một. bị lãng quên vì tiếng súng của phương Tây. Hai dòng đầu của bài thơ là lời tác giả đang hỏi một người dân đi chợ về, cũng là tự hỏi mình:

“Hai mươi bốn tháng Chạp chợ Đông,
Chợ năm nay có đông không? "

Tại sao anh ấy lại hỏi như vậy? Ngoài ra, "Năm nay" là năm gì, có ý nghĩa gì không? Nhưng nhìn vào ngữ điệu dè dặt, giọng thơ hơi chùng xuống, chậm rãi, ta nghe thấy tiếng thở dài trầm ngâm, có lẽ năm đó không phải là năm chợ đông đúc. Có phải vào năm Hà Nam lũ lụt, người dân điêu đứng, khốn khó, người ta chẳng màng đến chợ Tết? Tóm lại, hai câu thơ chất chứa bao nỗi niềm, đó là nỗi xót xa cho cuộc đời cơ cực, khốn khó của một người trí thức hơn nửa đời người gắn bó với từng niềm vui nỗi buồn của người dân trong làng. đất nước khốn khổ, khốn khổ.

Rồi đến hai câu thơ thực, Nguyễn Khuyến tiếp tục đặt một câu hỏi mở, thể hiện tâm trạng bối rối, bối rối trước cảnh vắng lặng, vắng lặng của những ngày trước Tết nhưng không khí u ám, buồn bã.

“Mặc dù trời mưa, trời vẫn hơi lạnh,
Ngươi có thể uống rượu cách vách bao nhiêu nam nhân? "

Mùa xuân sắp đến, nhưng cái xuân này bao phủ thời tiết ẩm ướt, những hạt mưa bụi mờ rơi rơi, có vẻ nhẹ nhàng, nhưng ai đứng giữa trời mưa sẽ biết nó không tầm thường. áo ướt như ai. Mưa bụi còn vương chút gió đông nên “hơi se lạnh”, lạnh thấu da thịt, lạnh thấu tim. Nhìn lại màn mưa bụi, ai còn thấy màu đỏ của pháo Tết, người ta muốn trốn trong nhà, phố ít người, thật vắng vẻ cho một cái Tết ở một làng quê nghèo. Rồi vẫn có một cụ già ngoài bảy mươi chống gậy đi trên phố, tìm lại những giá trị văn hóa cao đẹp. Nhìn lại những người bạn cũ, năm ngoái họ cũng đã cùng nhau thử rượu, nhưng buồn làm sao khi họ chẳng “có mấy ai”. Một nhà Nho chân chính, vì bất đắc dĩ mà lui vào ở ẩn, để trốn chạy cuộc đời, tìm những thú vui hoang đường, kết bạn với những người bạn đồng trang lứa, nhưng giờ ai đã ra đi, có lẽ tất cả đều đã ra đi. . Lòng nhà thơ thấy cô đơn quá, một mình một người già phải chịu bao nỗi đau nói chung thật xót xa.

"Mọi người quay lại để nghe về sự hỗn loạn,
Nợ năm thì khỏi nói ”.

Rồi nhà thơ xưa chợt nghe những âm thanh mới, ngỡ là những âm thanh vui tươi khi Tết đến xuân về. Nhưng không, âm thanh đó thật lộn xộn, đó là tiếng chủ nợ đòi nợ, tiếng con nợ van xin, qua lại như thế càng làm tăng thêm cái khổ, cái nghèo của người dân. Khu chợ Đồng. Ai cũng có nỗi khổ riêng, người không đòi được tiền thì cay cú, uất ức, người mắc nợ thì xấu hổ, đau buồn. Chỉ vậy thôi, chúng ta thấy Tết ở đây không còn là lúc để vui mà là lúc để người ta nhận ra rõ hơn cái nghèo, cái cơ cực của những người nông dân xưa, hàng ngày phải chạy đôn chạy đáo để lo miếng ăn, mặc cho. một mình. đến Tết nhất. Sầu thật!

“Vài ngày nữa là mùa xuân đến.
Đại bác nhà ai nổ ầm ầm ”.

Rồi khi chợ tan hẳn, nhà thơ từ trong nỗi buồn vô cùng nhẩm tính chỉ còn vài ngày nữa là mùa xuân lại đến. Ông quanh quẩn trong nỗi lo cho cuộc sống khốn khó của người dân, khi tất niên, ông càng mong cho người dân đón một cái Tết ấm no, hạnh phúc chứ không còn cảnh hoang phí, hỗn loạn nữa. . Tiếng pháo trong nhà ai đó chợt nổ, đánh thức lòng người trong nỗi buồn đau, xua tan đi cái nghèo, xua đi cái lạnh của cơn mưa bụi lạnh giá. Nhưng xác pháo của nhà ai thì tôi không biết, rồi liệu tiếng pháo có thần kỳ như vậy không thì Nguyễn Khuyến cũng không xác định được. Chỉ biết rằng, tiếng pháo một mình trong không gian của những ngày cuối năm càng làm tăng thêm nỗi buồn, nỗi cô đơn trong lòng nhà thơ.

Chợ Đông của Nguyễn Khuyến là một bài thơ hay, với chất liệu làng quê mộc mạc nhưng với hồn thơ tha thiết, Nguyễn Khuyến đã khai thác nó bằng nhiều cung bậc cảm xúc thơ. Một cảnh vật, một âm thanh vốn rất đời thường nhưng trong thơ ông còn mang đến nhiều cảm xúc hơn nữa, đó là nỗi buồn cho kiếp người, nỗi buồn trước thực trạng đói nghèo. Cuối cùng, sâu sắc nhất là tấm lòng yêu đồng bào, yêu nước tha thiết, mong muốn cho cả dân tộc ta có cuộc sống ấm no, hạnh phúc hơn, nhất là những ngày cận Tết.

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

[rule_3_plain]

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

[rule_1_plain]

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

[rule_2_plain]

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

[rule_2_plain]

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

[rule_3_plain]

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Bình luận bài thơ Chợ Động

có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Bình luận bài thơ Chợ Động

bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website https://hubm.edu.vn/

Nguồn: https://hubm.edu.vn/

#Bình #luận #bài #thơ #Chợ #Động

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button