Giáo Dục

Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Giáo dục

Chủ đề: Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Vai dien chinh thuc duoc danh gia la nguoi mau Viet Nam.

Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Bạn đang xem: Đóng vai Lục Vân Tiên kể lại câu chuyện đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

I. Dàn ý Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

1. Mở bài

– Vào vai nhân vật Lục Vân Tiên (xưng là tôi) và dẫn vào câu chuyện, gặp Kiều Nguyệt Nga

2. Cơ thể

– Giới thiệu bản thân
+ Tên Lục Vân Tiên, quê ở huyện Đông Thành.
+ Nhận được tin triều đình mở khoa thi nên sai thầy xuống núi xin thi.

– Trên đường về quê thăm bố mẹ, tình cờ gặp bọn cướp Phong Lai.
+ Cướp bóc hung bạo, cướp bóc, hãm hại người tốt.
+ Tôi tức giận, bẻ cành cây bên đường làm gậy rồi lao vào làng.
+ Dọa bọn cướp không được hại dân lành, bị chúng bao vây, không cho chạy thoát.
+ Dùng võ công đánh bại thổ phỉ, giết chết Phong Lai khiến đám lưu manh bỏ chạy.

– Gặp Kiều Nguyệt Nga
+ Nghe thấy tiếng khóc nên anh vào hỏi chuyện.
+ Biết người trên xe là Kiều Nguyệt Nga và nàng hầu Kim Liên. Trên đường về nhà nghe theo lời cha làm tri huyện Hà Khê thì gặp tai nạn.
+ Kiều Nguyệt Nga muốn báo ơn, mời về nhà cha để trả ơn.

– Từ chối và nói lên suy nghĩ của mình về mục đích làm việc thiện, chí khí anh hùng.

3. Kết luận

Tâm trạng sau cuộc gặp gỡ và suy nghĩ về mong muốn thành danh, giúp ích cho đời.

II. Bài văn mẫu Đóng vai Lục Vân Tiên kể lại vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Trong cuộc sống của chúng ta, luôn có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Rồi người mà chúng ta vô tình gặp trong cuộc gặp gỡ ấy có thể sẽ trở thành người quan trọng trong số phận của chúng ta. Tôi cũng tình cờ gặp gỡ như vậy. Và người con gái tôi gặp khi ấy cho đến sau này vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim tôi.

Tôi sinh ra và lớn lên ở huyện Đông Thành, bố mẹ tôi tên là Lục Vân Tiên. Ngay từ nhỏ, tôi đã khao khát lập nhiều công danh, có ích cho đời. Mặc dù thành thạo võ thuật nhưng tôi vẫn không ngừng cố gắng tập luyện. Tôi chỉ mong một ngày nào đó có thể đem tài năng của mình ra để giúp dân, giúp nước.

Năm 16 tuổi, nghe tin triều đình mở khoa thi, tôi xin phép sư phụ xuống núi, lòng mong nhanh chóng lấy được dũng khí. Trước ngày thi, tôi quyết định về thăm bố mẹ. Tuy nhiên, khi vừa đặt chân xuống núi, tiếng kêu thảm thiết đã vang vọng từ các vùng lân cận. Tôi tò mò giữ lại khiến một người đàn ông hốt hoảng chạy lại tìm hiểu ngọn nguồn.

Thấy tôi không phải người bản xứ, vừa xuống núi, ông lão run run khuyên: “Con ơi!

– Ngươi từ trên núi xuống, hẳn là không biết tình huống ở đây. Có một nhóm cướp hung bạo, cướp trắng trợn của dân lành. Mau cút đi, kẻo mang tai họa vào thân …

Ông lão không nói một lời vội vàng bỏ chạy. Ngọn lửa trong tôi bùng cháy dữ dội. Sư phụ dạy chúng tôi phải biết cách bảo vệ người tốt và giúp đỡ những người gặp khó khăn. Những tên cướp tàn bạo hơn bao nhiêu, những người dân vô tội, làm sao thoát khỏi tay chúng? Không chần chừ, tôi bẻ một cành cây chắc chắn bên đường làm cây gậy rồi phóng nhanh về phía bản làng nơi bọn cướp đang hoành hành, hét lớn:

– Tà đảng! Thanh thiên bạch nhật, đừng quen làm chuyện ngu xuẩn hại người vô tội

Thấy một người bất ngờ lao ra chặn đường, nhóm cướp thoáng dừng lại. Tưởng rằng họ sẽ biết đường để dừng lại. Bất ngờ, tên tướng cướp hung hãn, mặt đỏ gay, mắt trợn trừng, cầm kiếm nhọn chỉ vào tôi và đe dọa:

– Ai dám lớn tiếng can thiệp? Nhiều thứ không đổ lỗi cho hậu quả. Gửi quân từ mọi phía để đánh chiếm nó.

Tiếng hét vừa vang lên, cả băng cướp đã bao vây tôi tứ phía, nhất quyết không cho tôi cơ hội bỏ chạy. Tôi không biết có bao nhiêu người, chỉ thấy họ với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Kiếm và giáo sắc lạnh va vào nhau. Khuôn mặt anh ta đầy gớm ghiếc và hung dữ. Nhớ lại nhiều năm đi dạy, tôi bình tĩnh quan sát. Tấn công trái, chặn phải, tấn công trước sau. Những tên cướp dũng cảm và vô lương tâm, gặp khó khăn trước các cuộc tấn công của tôi, sớm rơi vào thế yếu. Nhiều người bị ngã và không thể đứng dậy. Nhiều người trong số họ kêu lên vì đau đớn, sợ hãi không dám đi tiếp. Khi bị đánh tơi tả, họ vứt bỏ gươm giáo và chạy trốn. Tướng cướp Phong Lai bị ta dùng gậy đánh chết.

Bọn cướp đã bỏ chạy, tiếng ồn ào hỗn loạn biến mất, và khi tôi nghe thấy tiếng than khóc trong xe ngựa gần đó, tôi đến gần để hỏi thăm.

– Tôi không biết ai trong xe đang khóc.

– Xin thưa, tôi là người ngay thẳng, trong cơn tai biến, rơi vào tay bọn ác ôn. Cỗ xe chật hẹp, hàng trăm lần cúi đầu cầu xin.

Trong xe truyền đến giọng nói của một cô gái, nghe giọng nói, hẳn là người giúp việc và tiểu thư của một nhà nào đó. Không làm khó hơn, tôi nhanh chóng giải thích ngay:

– Chúng ta đã đánh bại bọn cướp lâu rồi. Nàng là mệnh phụ nữ, nam nữ không tiện gặp mặt tùy ý, ngồi ở chỗ đó chờ đi ra ngoài. Không biết con gái nhà ai là cô nương? Đi đâu gặp tai họa bất ngờ. Tên cô ấy là gì? Có quan trọng là đi qua nơi này không? Lại không biết ai là thầy, ai là tôi tớ?

Tôi mất một lúc trước khi nghe câu trả lời. Trên xe có hai sư phụ và gia nhân, phu nhân là Kiều Nguyệt Nga, con gái hoàng tộc ở vùng Hà Khê, quê quán ở huyện Tây Xuyên. Người còn lại là cô hầu Kim Liên. Bố Kiều Nguyệt Nga vừa gửi tâm thư, bày tỏ mong muốn được đưa nàng về quê lập nghiệp. Kiều Nguyệt Nga nghe lời cha nên đồng ý nên dù đường xá xa xôi, nàng cũng không quản ngại.

Trên đường đi không may gặp cướp, chủ nhân và người hầu đều bị bắt, may mắn gặp được ta nên được cứu thoát. Cô ấy cảm động trước đức tính cứu mạng của mình, định xuống xe cúi đầu cảm ơn nhưng tôi đã nhanh chóng ngăn lại. Không còn vàng bạc mang theo, bà khéo léo bày ra và mời tôi về thăm nhà bà ở Hà Khê để trả ơn. Từng câu từng chữ đều cho thấy cô là một cô gái có học thức, tài năng và hiểu chuyện.

Nhưng xét mong muốn được tự nguyện trừ gian diệt bạo để giúp đỡ nhân dân nên tôi đã từ chối. Hành động hy sinh nghĩa là đạo đức nên làm, tức là mưu cầu danh lợi. Một người đầu đội trời, chân đạp đất, thấy việc chính nghĩa không khó, thấy người gặp nạn quyết ra tay cứu, đó là chí khí của anh hùng.

Tôi nói rõ lòng mình và từ biệt chủ tớ, tiếp tục lên đường trở về thăm cha mẹ. Lòng tôi ngập tràn nhiều cảm xúc, hạnh phúc vì mình đã làm được một việc chính nghĩa, hóa giải sự an toàn cho những người dân vô tội. Đồng thời, tôi cũng cảm phục cô gái khéo léo, dịu dàng. Con đường phía trước còn dài, lần xuống núi này, tôi tự nhủ lòng mình sẽ làm rạng danh thầy, đem trí tuệ ra giúp đời.

Đóng vai Lục Vân Tiên kể lại màn đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga giúp các em học sinh kiểm tra sự hiểu biết của mình với đoạn trích Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga, đồng thời củng cố kĩ năng làm văn. Ngoài ra, các em có thể mở rộng vốn hiểu biết về đoạn trích qua bài học Phân tích đoạn thơ Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga Phân tích nhân vật Lục Vân Tiên qua đoạn thơ Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga, Phân tích nhân vật Lục Vân Tiên qua đoạn trích Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt NgaPhân tích nhân vật Kiều Nguyệt Nga trong cảnh Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục


Thông tin cần xem thêm:

Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Hình Ảnh về: Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Video về: Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Wiki về Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

-

Chủ đề: Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Vai dien chinh thuc duoc danh gia la nguoi mau Viet Nam.

Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Bạn đang xem: Đóng vai Lục Vân Tiên kể lại câu chuyện đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

I. Dàn ý Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

1. Mở bài

- Vào vai nhân vật Lục Vân Tiên (xưng là tôi) và dẫn vào câu chuyện, gặp Kiều Nguyệt Nga

2. Cơ thể

- Giới thiệu bản thân
+ Tên Lục Vân Tiên, quê ở huyện Đông Thành.
+ Nhận được tin triều đình mở khoa thi nên sai thầy xuống núi xin thi.

- Trên đường về quê thăm bố mẹ, tình cờ gặp bọn cướp Phong Lai.
+ Cướp bóc hung bạo, cướp bóc, hãm hại người tốt.
+ Tôi tức giận, bẻ cành cây bên đường làm gậy rồi lao vào làng.
+ Dọa bọn cướp không được hại dân lành, bị chúng bao vây, không cho chạy thoát.
+ Dùng võ công đánh bại thổ phỉ, giết chết Phong Lai khiến đám lưu manh bỏ chạy.

- Gặp Kiều Nguyệt Nga
+ Nghe thấy tiếng khóc nên anh vào hỏi chuyện.
+ Biết người trên xe là Kiều Nguyệt Nga và nàng hầu Kim Liên. Trên đường về nhà nghe theo lời cha làm tri huyện Hà Khê thì gặp tai nạn.
+ Kiều Nguyệt Nga muốn báo ơn, mời về nhà cha để trả ơn.

- Từ chối và nói lên suy nghĩ của mình về mục đích làm việc thiện, chí khí anh hùng.

3. Kết luận

Tâm trạng sau cuộc gặp gỡ và suy nghĩ về mong muốn thành danh, giúp ích cho đời.

II. Bài văn mẫu Đóng vai Lục Vân Tiên kể lại vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

Trong cuộc sống của chúng ta, luôn có những cuộc gặp gỡ bất ngờ. Rồi người mà chúng ta vô tình gặp trong cuộc gặp gỡ ấy có thể sẽ trở thành người quan trọng trong số phận của chúng ta. Tôi cũng tình cờ gặp gỡ như vậy. Và người con gái tôi gặp khi ấy cho đến sau này vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong trái tim tôi.

Tôi sinh ra và lớn lên ở huyện Đông Thành, bố mẹ tôi tên là Lục Vân Tiên. Ngay từ nhỏ, tôi đã khao khát lập nhiều công danh, có ích cho đời. Mặc dù thành thạo võ thuật nhưng tôi vẫn không ngừng cố gắng tập luyện. Tôi chỉ mong một ngày nào đó có thể đem tài năng của mình ra để giúp dân, giúp nước.

Năm 16 tuổi, nghe tin triều đình mở khoa thi, tôi xin phép sư phụ xuống núi, lòng mong nhanh chóng lấy được dũng khí. Trước ngày thi, tôi quyết định về thăm bố mẹ. Tuy nhiên, khi vừa đặt chân xuống núi, tiếng kêu thảm thiết đã vang vọng từ các vùng lân cận. Tôi tò mò giữ lại khiến một người đàn ông hốt hoảng chạy lại tìm hiểu ngọn nguồn.

Thấy tôi không phải người bản xứ, vừa xuống núi, ông lão run run khuyên: “Con ơi!

- Ngươi từ trên núi xuống, hẳn là không biết tình huống ở đây. Có một nhóm cướp hung bạo, cướp trắng trợn của dân lành. Mau cút đi, kẻo mang tai họa vào thân ...

Ông lão không nói một lời vội vàng bỏ chạy. Ngọn lửa trong tôi bùng cháy dữ dội. Sư phụ dạy chúng tôi phải biết cách bảo vệ người tốt và giúp đỡ những người gặp khó khăn. Những tên cướp tàn bạo hơn bao nhiêu, những người dân vô tội, làm sao thoát khỏi tay chúng? Không chần chừ, tôi bẻ một cành cây chắc chắn bên đường làm cây gậy rồi phóng nhanh về phía bản làng nơi bọn cướp đang hoành hành, hét lớn:

- Tà đảng! Thanh thiên bạch nhật, đừng quen làm chuyện ngu xuẩn hại người vô tội

Thấy một người bất ngờ lao ra chặn đường, nhóm cướp thoáng dừng lại. Tưởng rằng họ sẽ biết đường để dừng lại. Bất ngờ, tên tướng cướp hung hãn, mặt đỏ gay, mắt trợn trừng, cầm kiếm nhọn chỉ vào tôi và đe dọa:

- Ai dám lớn tiếng can thiệp? Nhiều thứ không đổ lỗi cho hậu quả. Gửi quân từ mọi phía để đánh chiếm nó.

Tiếng hét vừa vang lên, cả băng cướp đã bao vây tôi tứ phía, nhất quyết không cho tôi cơ hội bỏ chạy. Tôi không biết có bao nhiêu người, chỉ thấy họ với vẻ mặt đằng đằng sát khí. Kiếm và giáo sắc lạnh va vào nhau. Khuôn mặt anh ta đầy gớm ghiếc và hung dữ. Nhớ lại nhiều năm đi dạy, tôi bình tĩnh quan sát. Tấn công trái, chặn phải, tấn công trước sau. Những tên cướp dũng cảm và vô lương tâm, gặp khó khăn trước các cuộc tấn công của tôi, sớm rơi vào thế yếu. Nhiều người bị ngã và không thể đứng dậy. Nhiều người trong số họ kêu lên vì đau đớn, sợ hãi không dám đi tiếp. Khi bị đánh tơi tả, họ vứt bỏ gươm giáo và chạy trốn. Tướng cướp Phong Lai bị ta dùng gậy đánh chết.

Bọn cướp đã bỏ chạy, tiếng ồn ào hỗn loạn biến mất, và khi tôi nghe thấy tiếng than khóc trong xe ngựa gần đó, tôi đến gần để hỏi thăm.

- Tôi không biết ai trong xe đang khóc.

- Xin thưa, tôi là người ngay thẳng, trong cơn tai biến, rơi vào tay bọn ác ôn. Cỗ xe chật hẹp, hàng trăm lần cúi đầu cầu xin.

Trong xe truyền đến giọng nói của một cô gái, nghe giọng nói, hẳn là người giúp việc và tiểu thư của một nhà nào đó. Không làm khó hơn, tôi nhanh chóng giải thích ngay:

- Chúng ta đã đánh bại bọn cướp lâu rồi. Nàng là mệnh phụ nữ, nam nữ không tiện gặp mặt tùy ý, ngồi ở chỗ đó chờ đi ra ngoài. Không biết con gái nhà ai là cô nương? Đi đâu gặp tai họa bất ngờ. Tên cô ấy là gì? Có quan trọng là đi qua nơi này không? Lại không biết ai là thầy, ai là tôi tớ?

Tôi mất một lúc trước khi nghe câu trả lời. Trên xe có hai sư phụ và gia nhân, phu nhân là Kiều Nguyệt Nga, con gái hoàng tộc ở vùng Hà Khê, quê quán ở huyện Tây Xuyên. Người còn lại là cô hầu Kim Liên. Bố Kiều Nguyệt Nga vừa gửi tâm thư, bày tỏ mong muốn được đưa nàng về quê lập nghiệp. Kiều Nguyệt Nga nghe lời cha nên đồng ý nên dù đường xá xa xôi, nàng cũng không quản ngại.

Trên đường đi không may gặp cướp, chủ nhân và người hầu đều bị bắt, may mắn gặp được ta nên được cứu thoát. Cô ấy cảm động trước đức tính cứu mạng của mình, định xuống xe cúi đầu cảm ơn nhưng tôi đã nhanh chóng ngăn lại. Không còn vàng bạc mang theo, bà khéo léo bày ra và mời tôi về thăm nhà bà ở Hà Khê để trả ơn. Từng câu từng chữ đều cho thấy cô là một cô gái có học thức, tài năng và hiểu chuyện.

Nhưng xét mong muốn được tự nguyện trừ gian diệt bạo để giúp đỡ nhân dân nên tôi đã từ chối. Hành động hy sinh nghĩa là đạo đức nên làm, tức là mưu cầu danh lợi. Một người đầu đội trời, chân đạp đất, thấy việc chính nghĩa không khó, thấy người gặp nạn quyết ra tay cứu, đó là chí khí của anh hùng.

Tôi nói rõ lòng mình và từ biệt chủ tớ, tiếp tục lên đường trở về thăm cha mẹ. Lòng tôi ngập tràn nhiều cảm xúc, hạnh phúc vì mình đã làm được một việc chính nghĩa, hóa giải sự an toàn cho những người dân vô tội. Đồng thời, tôi cũng cảm phục cô gái khéo léo, dịu dàng. Con đường phía trước còn dài, lần xuống núi này, tôi tự nhủ lòng mình sẽ làm rạng danh thầy, đem trí tuệ ra giúp đời.

Đóng vai Lục Vân Tiên kể lại màn đánh cướp cứu Kiều Nguyệt Nga giúp các em học sinh kiểm tra sự hiểu biết của mình với đoạn trích Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga, đồng thời củng cố kĩ năng làm văn. Ngoài ra, các em có thể mở rộng vốn hiểu biết về đoạn trích qua bài học Phân tích đoạn thơ Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga Phân tích nhân vật Lục Vân Tiên qua đoạn thơ Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga, Phân tích nhân vật Lục Vân Tiên qua đoạn trích Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt NgaPhân tích nhân vật Kiều Nguyệt Nga trong cảnh Lục Vân Tiên cứu Kiều Nguyệt Nga

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

[rule_3_plain]

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

[rule_1_plain]

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

[rule_2_plain]

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

[rule_2_plain]

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

[rule_3_plain]

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Đóng vai Lục Vân Tiên kể về vụ cướp cứu Kiều Nguyệt Nga

bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website https://hubm.edu.vn/

Nguồn: https://hubm.edu.vn/

#Đóng #vai #Lục #Vân #Tiên #kể #về #vụ #cướp #cứu #Kiều #Nguyệt #Nga

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button