Văn Mẫu

Kể lại một lần mắc lỗi của em

Bạn đang xem: Kể lại một lần mắc lỗi của em tại TRƯỜNG ĐH KD & CN Hà Nội

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 1

Giờ đây, sau nhiều năm trôi qua, tôi mới có đủ dũng khí để nhớ về trường Marie Curie, nhớ về những năm tháng êm đềm của tuổi học trò qua kỷ niệm về một lần mắc lỗi – lần đầu tiên và cũng là duy nhất nhưng đủ để khiến tôi phải hổ thẹn đến tận bây giờ.

Ngày đó, tôi chỉ là một con nhóc lớp 8 ngốc nghếch, dại dột. Hằng ngày tôi đạp xe tới trường và nhận từ tay chú Thành bảo vệ một tấm vé xe. Tôi rất sợ bị mất vé vì nếu làm mất vé sẽ bị ghi tên vào sổ “đen”. Bây giờ nghĩ lại tôi không khỏi bật cười vì sự ngớ ngẩn của mình. Cuốn sổ bìa da màu đen đó chẳng qua chỉ là sổ ghi công tác của chú bảo vệ nhưng tôi cứ ngỡ đó là sổ đen ghi tên học sinh cá biệt và nếu bị ghi tên nhiều lần thì sẽ bị phạt nặng, thậm chí bị đuổi khỏi trường.

Một buổi chiều, giờ tan học, tôi lục khắp túi áo, túi quần, đổ tung mọi thứ trong cặp sách ra nhưng vẫn không tìm thấy vé xe của ngày hôm ấy. Tôi hoảng hốt thực sự vì đây là lần thứ hai tôi làm mất vé xe mà lại cùng trong một tuần nữa chứ. Tôi lục lại cặp sách một lần nữa nhưng thay vì tìm thấy tấm vé xe hôm đó, tôi lại tìm thấy tấm vé mà tôi ngỡ đã đánh mất buổi trước. Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu… tôi có thể dùng tấm vé này để thay thế cho tấm vé hôm nay, chỉ cần sửa ngày tháng là xong.

– Cháu này đứng lại – tiếng chú Thành làm tôi giật nảy mình, mặt cắt không còn hạt máu.

– Cháu đem xe lại kia, lát nữa nói chuyện.

Dựng xe trong một góc lán, tôi thấy từng phút trôi qua dài như hàng thế kỷ với bao nỗi sợ hãi, hối hận mỗi lúc một tăng. Người cuối cùng lấy xe ra là tôi. Tôi lếch thếch dắt chiếc xe đạp lại phía chú, không dám ngẩng đầu như mọi ngày nữa. Cô Thơ – Phó trưởng ban quản lý học sinh đi lại hỏi:

– Có chuyện gì thế?

– Học sinh này dùng vé giả! – Chú Thành đáp, giọng không giấu nổi bực mình rồi đưa tấm vé cho cô Thơ xem. Tôi muốn khóc nhưng không phải vì sợ nữa mà vì thẹn. Cô Thơ nhìn tôi, tôi không dám ngẩng mặt nhìn cô nhưng tôi biết thế vì tôi cảm thấy ánh mắt cô đốt trên da thịt nóng ran.

– Đây là em Phương Thu, lớp 8I của cô Liên – Cô bảo chú Thành, giọng buồn buồn. – Tôi bảo lãnh cho em ấy. Rồi cô bảo tôi:

– Em về làm bản tường trình gửi cô chủ nhiệm và đừng bao giờ tái phạm nữa. Dối trá là xấu lắm. – Cô nói nhẹ nhàng nhưng từng từ, từng chữ như cứa sâu vào lòng tôi. Tôi lí nhí:

– Vâng ạ.

Chiều hôm đó, tôi không đi chơi như mọi khi mà chui vào phòng trùm chăn kín mít. Tôi nhắm mắt nhưng không thể ngủ được, nỗi sợ hãi lấn át tâm hồn tôi. Chỉ nay mai thôi, chuyện này sẽ được nêu ra trước toàn trường, ai ai cũng sẽ biết tôi là một kẻ dối trá. Bố mẹ tôi sẽ ra sao khi biết mình sinh ra một đứa con dối trá? Và còn lớp tôi nữa, tôi có làm cô chủ nhiệm và bạn bè phải xấu hổ vì “dây dưa” với một đứa hư hỏng như tôi? “Phải cứu vãn cái gì còn có thể cứu vãn! Mình là người bỏ đi rồi nhưng không được làm ảnh hưởng thêm tới ai nữa!”. Tôi vùng dậy, bắt đầu viết ba bản kiểm điểm, một gửi cô Thơ, một gửi cô chủ nhiệm và một gửi chú Thành, trong đó tôi tường trình lại toàn bộ sự việc. Tôi nhận lỗi nhưng không xin tha thứ vì trong thâm tâm tôi hiểu tội tôi to lắm… Tôi chỉ xin đừng nêu việc này trước toàn trường để cô giáo chủ nhiệm và bạn bè không phải xấu hổ vì tôi, để danh dự của một tập thể lớp đứng đầu khối không bị bôi bẩn. Còn về phần mình, tôi sẵn sàng nhận án kỷ luật cao nhất: buộc thôi học.

Những ngày tiếp theo sau đó tôi sống trong sự thấp thỏm chờ đợi cái án kỷ luật nhưng mãi không thấy. Dường như mọi người đã quên hẳn lỗi lầm của tôi. Một ngày cuối năm, khi chia tay với chúng tôi, cô Thơ nói:

– Tập thể lớp của các em tuy rất hiếu động, nghịch ngợm nhưng cô nhận thấy sự đoàn kết yêu thương nhau và sự hết lòng với tập thể lớp của mỗi cá nhân.

Cô ngừng lời ở đó và mỉm cười với tôi. Nụ cười kín đáo chứa đựng thông điệp: các thầy cô và chú Thành đã tha thứ cho tôi rồi.

Đã ba năm trôi qua, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn tự hỏi nếu ngày đó không có sự bao dung, rộng lượng của cô Thơ, cô chủ nhiệm và cả chú Thành nữa thì tôi sẽ ra sao? Có thể tôi chỉ phải chịu một án kỷ luật nhẹ, có thể là nêu tên trước toàn trường… chỉ thế thôi cũng quá đủ cho một dấu chấm hết đối với một học sinh ngoan ngoãn. Một ai đó đã nói: “Đình chỉ học, buộc thôi học… án kỷ luật nặng nhẹ khác nhau nhưng đều làm một học sinh tuột dốc nhanh hơn mà thôi”. Sự bao dung của các cô và chú đã ngăn không cho tôi tự coi mình là người bỏ đi để mà tự do tuột dốc, để giờ đây tôi luôn cố gắng phấn đấu trở thành con người trung thực và để câu chuyện này mãi là lần mắc lỗi đầu tiên và duy nhất của tôi.

Xem thêm:  Hãy kể cho các bạn cùng nghe một câu chuyện về gương “người tốt việc tốt“ mà em đã chứng kiến

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 2

Đã có ai phải tự hỏi: “Mình đã làm cho thầy cô vui hay chỉ làm thầy cô thêm mệt mỏi?”. Riêng tôi,tôi chỉ là 1 học sinh tầm thường mà tôi đã biết bao lần làm cho cô tôi buồn. Tuy đã bao nhiêu năm,nhưng tôi không thể quên được cái lỗi lầm ấy,cái lỗi lầm tôi gây ra khiến cô buồn…

Đó là 1 buổi sáng đẹp trời,tôi đến lớp sớm như mọi ngày. Nhưng hôm nay,tôi vừa vào lớp thì đã thấy tụi thằng Thuận đợi sẵn. Thấy tôi,nó chạy đến vỗ lên vai tôi,nói: “Ê! Hôm nay đi trễ thế mày?”.”Tao không đi trễ,tại tụi mày đi sớm thôi”- tôi trả lời. Thuận thở dài nói tiếp:”thôi dù sao cũng vô rồi. Buồn ghê! Hay là chúng ta tổ chức 1 cuộc thi vẽ đi. Và phần thưởng sẽ là 1 chuyến đi tham quan phòng thí nghiệm của cô Bích. Tụi mày đồng ý ko?”.” Ok,nhưng tao không cung cấp giấy để thi đâu à nha!”-thằng Tâm tiếp lời. Tôi nói:” Tường trắng,bàn gỗ mới “tin” đây này,cần gi giấy chứ!”.

Thế là cuộc thi bắt đầu. Sau vài phút căng thẳng,cả bọn buôn ra xem cái thành quả của mình. Ôi! Cái gì thế này-tôi thốt lên. Những bức hình trong thấy ghê. Thế là chả có thằng nào thắng cuộc. Nhưng bọn tôi vẫn quyết định đi 1 chuyến tham quan trong phòng thí nghiệm của cô Bích. Cả đám hì hục trèo vô phòng. Đi 1 vòng quanh phòng,tôi lấy 1 lọ nước,đổ vào 1cái gì đó. Bổng dưng 1 tiếng nổ phát lên,cả bọn hoảng hốt bỏ chạy. Chạy 1 mạch ra tới bờ sông mới dám dừng lại. Tôi nói:”thôi,quay lại học đi”. Thằng Thuận ngắt lời:”Thôi đi mày. Lỡ ra đây rồi,không tắm thì uổng lắm”. Thế là cả đám lao xuống sông tắm. Có thằng thì leo lên cầu,ra dáng vận động viên bơi lội rồi nhảy xuống. Tắm sông xong,chúng tôi ra đồng chơi đánh trận giả,sau đó qua nhà Ông Sáu,trốn trong vườn ổng mà ăn ổi. Ôi! Hương ổi chín khiến chúng tôi không thể cưỡng lại. Thấm thoát đã xế chiều,chúng tôi trở về trường lấy cặp vở. Vừa tới trước cổng trường,tôi đã thấy cô Thu-cô chủ nhiệm của tôi, đã đứng đợi sẵn. Nước mắt cô rưng rưng nhìn thẳng vào hướng chúng tôi không nói gì. Tôi bước đến,cô ghì chặt lấy tay tôi thét lên trong tiếng nấc:”em có biết hôm nay lớp chúng ta dự giờ không? Em có biết lọ chất hoá học mà em là đổ là dùng để cho buổi dự giờ hôm nay không? Chỉ vì việc làm của bọn em mà cả lớp phải bị thiệt vì buổi dự giờ hôm nay”. Nói xong cô quay đi,bỏ lại trong tôi nổi nghẹn ngào khôn xiết. Bỗng thằng Thuận nói: ” thằng Minh chứ không ai vào đây. Chắc chắn nó là thằng mách với cô,hồi sáng chạy ra tao thấy nó đây mà. Để ông gặp mày,ông cho mày ốm đòn con à!”.”thôi đi,bây giờ mà mày còn nói thế nữa hả Thuận!”-tôi hét lên.

Sáng hôm sau,chúng tôi đến gặp cô xin lỗi cô 1 lần nữa. Lúc này cô tôi đã bớt giận rồi. Vì chúng tôi đã biết lỗi,đến xin lỗi cô Bích,lao sạch những hình vẽ ghê tởn. Cô tôi có nói “siêu nhân vẫn là người,không ai mà không mắc lỗi,không ai là hoàn thiện tất cả. Quan trọng là làm lỗi mà có biết lỗi và sửa lổi hay không!”.

Tôi khuyên các bạn,đừng nên làm gì khiến người xung quanh mình phải buồn,nếu ko 1 ngày nào đó,người hối hận sẽ là chúng ta!

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 3

Đó là một ngày đầy ý nghĩa đối với tôi. Một ngày tôi không thể quên. Câu chuyện như sau:

Hôm đó, ba mẹ tôi được nghỉ nên đưa chị em tôi về quê thăm ông bà. Tôi rất háo hức. Không biết dạo này ông bà thế nào? Gặp tôi chắc ông bà mừng phải biết Bên đường, những hàng tre xanh ngắt. Xa xa, những bác nông dân đang làm đồng. Đi thêm một đoạn nữa, lấp ló sau bụi cây bàng già là ngôi nhà cổ xưa của ông bà tôi. Gặp nhau, mọi người mừng rỡ, tíu tít chào hỏi. Tôi nhanh chóng cất đồ rồi chạy ra sân chơi với bọn trẻ con. Chơi được một lúc thì chán, chúng tôi cùng thi nhau nghĩ ra những trò chơi mới. Chợt có đứa nói: “Chị Thuỳ Anh bày trò chơi trên thành phố cho bọn em chơi đi”. Tôi nghĩ một lúc rồi nói với lũ trẻ: “Chúng ta chơi trò trêu gà đi”. Bọn trẻ có vẻ không hài lòng. Tôi bực mình: “Đứa nào không chơi thì cút”. Nghe thế, chúng sợ sệt vội hò nhau chia thành hai phe chơi trò đuổi bắt gà. Thấy chúng tôi chơi trò này, bà cũng không hài lòng, bảo: “Thôi, các cháu chơi trò khác đi, gà nhà ta dạo này yếu lắm”. Nghe thấy thế, tôi bực mình cả với bà và bảo chúng cứ chơi tiếp. Một lúc sau, tôi thấy một chú gà nằm lăn ra đất. Tôi tưởng nó ngủ, hoá ra không phải, vì mệt quá, nó đã chết. Tôi sợ hãi cùng bọn trẻ đi tìm một cái hộp chôn chú gà xuống đất. Sau đó, ai về nhà nấy, coi như không có chuyện gì. Buổi tối, khi ăn cơm, ông tôi nói với cả nhà: “Nhà mình bị mất một con gà. Không hiểu nó chết ở đâu hay ai bắt mất?”. Tôi im lặng coi như không Ịbiết. Ăn cơm xong, tôi cùng chị chuẩn bị đồ đạc để mai về thành phố sớm. Đêm đó, tôi ngủ không yên. Sáng sớm, bà vào đánh thức chị em tôi dậy. Ông bà và bọn trẻ con tiễn chị em tôi ra tận đầu làng. Tôi thấy hối hận quá. Tôi quay lại ôm chầm lấy bạ: “Cháu xin lỗi, lần sau cháu sẽ nghe lời bà”. Ông bà xoa đầu tôi, mim cười: “Cháu biết nhận lỗi thế là tốt. Thôi về đi kẻo muộn”. Tôi như trút được một gánh nặng, chào ông bà và chay ra xe.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật cô Hiền trong truyện ngắn Một người Hà Nội của Nguyễn Khải

Sau chuyện đó, tôi hiểu rằng cần phải lắng nghe những gì người lớn khuyên bảo, cần phải biết dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa lỗi lầm.

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 4

“Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại” câu nói đó của ngoại không bao giờ tôi có thể quên được, đó là một lời dạy, lời nhắc nhở để tôi cố gắng trở thành một người tốt hơn. Nhớ ngày hôm đó, tôi đã nói dối bà và mẹ để được nghỉ học khiến tôi xấu hổ và thấy hối hận vô cùng.

Gia đình chúng tôi có bốn người là bà nôi, bố mẹ và tôi. Nhưng bố tôi thường đi làm xa nên trong nhà chỉ có bà và mẹ con tôi. Bà và mẹ tôi rất hiền, đi đâu bà và mẹ cũng thường đi chung từ đi chợ đến khi đi thăm họ hàng. Chúng tôi luôn hòa thuận và sống ấm cúng như thế. Bà và mẹ luôn ân cần dạy dỗ, chăm sóc và yêu thương tôi. Nhưng tôi lại….Sao tôi lại có thể khiến bà và mẹ buồn như thế chứ.

Hôm đó, là một ngày thứ 6 đẹp trời, không khí trong lành, như mọi hôm tôi sẽ đi học từ buổi sáng và trưa về rồi lại đi học thêm buổi chiều. Sáng thứ 6, bà và mẹ đã ra ngoài từ rất sớm để kịp hôm họp chợ cuối tuần. Tôi biết bà và mẹ sẽ mua sắm rất nhiều đồ ăn tươi ngon, thơm ngọt và nhất định sẽ mua cho tôi một quả dừa xiêm to bự để tôi thưởng thức khi đi học về. Vì thế, sau khi tan học xong tôi đã phi thật nhanh để về nhà để thưởng thức món nước dừa mát lạnh ngọt thanh đó.  Đúng lúc đó, cu Tin con Cậu Dương từ Hà Nội về nhà tôi chơi. Tôi rất thích cu Tin vì trông em rất đáng yêu và ngỗ nghĩnh. Nên tôi đã suy nghĩ mông lung và quyết định ở nhà để chơi đùa với cu Tin. Nhưng làm cách nào và sẽ nói với bà và mẹ như thế nào đây? Môn toán mình đã yếu rồi, nếu giờ nghĩ bà và mẹ biết sẽ rất buồn nhưng cu Tin đến chiều là về rồi…?  Và rồi tôi đã….

– Mẹ ơi, cô giáo mới gọi điện thông báo chiều nay cô có việc bận nên cho nghỉ học ạ!

– Thật hả, vậy thì con chơi với cu Tin, mẹ và bà làm đồ ăn mời cậu nhé con. Mẹ tôi từ dưới bếp nói lên

– Dạ…………..!

Thế là cả chiều đó tôi được ở nhà, tôi dẫn cu Tin lượn lờ khắp từ đầu xóm đến cuối xóm trên con xe đạp xì teen của tôi. Rồi tôi dân cu Tin vào trong vườn chơi trò mẹ con, rồi đi hái quả ăn. Tôi đã bày nhiều trò chơi rất vui. Chúng tôi chơi đến khi thấm mệt thì đi vào nhà. Mẹ dặn tôi và cu Tin đi tắm rửa sạch sẽ rồi vào ăn cơm. Tôi vui vẻ thực hiện

Tối hôm đó, sau khi cậu và cu Tin về mẹ gọi tôi  lên phòng và nói nhỏ, “hôm nay con có gì giấu mẹ không”. Tôi chột dạ, lo lắng lắm. Nhưng vẫn nói với mẹ rằng “ Con không có ạ”.

“Cô giáo mới gọi điện hỏi mẹ sao hôm nay con vắng học, mẹ nói với cô là con bị ốm, lúc đó bà rất giận con biết không. Con có bao giờ nói dối bà và mẹ đâu , sao hôm nay con lại, mẹ rất buồn, rất thất vọng về con”.

Ánh mặt me tôi có một nỗi buồn miên man, mẹ thở dài, đôi mắt như trào lệ. Tôi cảm thấy hối hận, cảm thấy bản thân thật hư hỏng. Chỉ muốn cho quay ngược lại thời gian. Hai hàng nước mắt tôi lăn dài, một lúc sau thấy mẹ khóc, tôi không kìm được và khóc to thành tiếng, luôn miệng nói:

Xem thêm:  Phân tích hình tượng Sita trong sử thi Ramayana

 “ Con xin lỗi, chỉ vì con muốn chơi với cu Tin nên con mới nói dối mẹ, con sợ mẹ không cho con nghỉ”. Tôi cũng vội chạy xuống phòng bà và nói trong nước mắt

“ Cháu xin lỗi bà, cháu sai rồi, bà tha lỗi cháu nhé, cháu hứa sẽ không như thế nữa, không hư nữa đâu ạ”. Bà xoa đầu tôi và nói:

“ Bà đã rất giận cháu, nhưng cháu biết lỗi là tốt, cháu phải nhớ, dù làm gì thì cũng phải xin phép bà và mẹ, xin phép người lớn, không được dối gian. Cháu cũng phải nhớ  rằng Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại. Nên khi cháu sai, cháu phải biết sữa sai, phải biết hối cải, thì không ai trách cháu, mọi người sẽ tha lỗi cho cháu”

Hôm đó cả nhà tôi tuy ngập tràn trong nước mắt nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc. Tôi nhận ra nhiều điều qua sự việc này. Tôi tự hứa với bản thân sẽ không bảo giờ làm việc gì sai trái nữa, sẽ không bao giờ nói dối mọi người. Vì tôi không muốn những người thân yêu nhất của tôi phải khóc, phải cảm thấy đau lòng. Con yêu bà, con yêu mẹ nhiều lắm. 

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 5

Hè đến, em thường hay cùng các bạn rủ nhau đi chơi hoặc đến nhà nhau. Vì nhà bạn em khá gần nhà cô giáo chủ nhiệm cũ nên thi thoảng chúng em được gặp và được cô rủ vào nhà chơi. Những lúc đó, em thường nhớ lại một kỉ niệm cũ của mình.

Năm đó, bên cạnh môn Toán, Văn, Đạo Đức, Hát Nhạc, Thể dục, em được học thêm nhiều môn mới ở trong trường. Trong đó có môn Địa là khó học nhất đối với em. Vì em luôn thấy nó khô khan, nhiều dữ kiện và số liệu. Hơn thế nữa, chúng em phải học thuộc lòng rất nhiều. Có nhiều hôm có tiết học môn này, em đã ngủ gật trong lớp. Vì thế nên bài giảng của cô em không tiếp thu được nhiều.

Hôm đó lớp em có một bài kiểm tra môn Địa. Em lo lắng lắm vì bản thân không học được nhiều, hơn nữa suốt cả kì học em cũng không nghe cô giáo giảng bài. Hôm kiểm tra, em làm bài rất sơ sài. Chỗ thì nhớ mang máng, có chỗ thì viết bừa. Khi thời gian đã trôi qua được một nửa, em càng lo cuống quýt khi thấy các bạn xung quanh viết bài khá đầy đặn và vẫn đang mải miết làm tiếp. Cô giáo ngồi trên bục giảng một lúc thì có người ở ngoài cửa lớp gọi nên đi ra. Tranh thủ lúc đó, em lục trong ngăn bàn, tay run run sờ tìm cuốn sách Địa, lật lật tìm bài học và ngồi chép. Tim đập thình thịc vì sợ bị phát hiện, nhưng trong lòng em lúc đó cũng có xen lẫn niềm vui. Khi cô trở về lớp thì cũng là lúc em hoàn thành bài kiểm tra và cất cuốn sách về vị trí cũ.

Bố biết ngày hôm đó em có bài kiểm tra nên ngay khi về đến nhà, bố liền hỏi:”Thế hôm nay con làm bài kiểm tra có tốt không”. Em liền kể hết cho bố nghe mọi chuyện. Nghe xong, bố trầm tư một lúc. Bố hỏi:” Vậy hôm nay con có thể quay cóp, nhưng liệu sau này con có thể tiếp tục mãi như thế được không?” Câu hỏi của bố làm em thấy hoang mang và chút lo sợ. Cả đêm em trằn trọ không ngủ được. Em cảm thấy mình có lỗi vô cùng vì đã không chịu khó học hành, lại còn gian dối với cô.

Buổi sáng đi học, cô vẫn mỉm cười, âu yếm nhìn em. Em vừa muốn kể với cô mọi chuyện, nhưng lại vừa sợ rằng cô sẽ quở trách, mắng mình trước lớp. Gần như cả tiết học em chỉ suy nghĩ về điều đó. Tiếng trống trường giục giã báo hiệu giờ học đã kết thúc. Các bạn trong lớp chạy ùa ra sân trường. Lúc này chỉ còn em và cô. Cô đến bàn em học, ân cần:”Hôm nay cô thấy em có vẻ không được khỏe. Em bị ốm à?” Lúc bấy giờ em chợt òa khóc, kể lại cho cô và xin lỗi cô, mong cô tha thứ. Cô ngồi dỗ dành một lúc, rồi vẫn giọng nói ấm áp ấy, cô bảo: “ Thực ra hôm qua cô chỉ đứng ở ngoài cửa lớp bàn chút chuyện, trong lúc đó cô cũng thấy em đang giở sách trong giờ kiểm tra. Khi cô vào lớp thì em lại cất sách mất rồi nên cô không thể trách em luôn được. Thật may hôm nay em đã kể lại cho cô nghe, đây là một điều rất đáng khen”. Xong cô cũng bảo sẽ giữ bí mật này cho cả hai, và sẽ sắp xếp cho em một buổi làm bài kiểm tra lại. Em cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm trong người, và trong lòng thì thầm biết ơn cô.

Giờ cô không còn là chủ nhiệm của lớp nữa. Nhưng cũng kể từ đó, em đã rất chăm chỉ học hành, đặc biệt là môn Địa. Đối với em, đó luôn là một bài học không thể nào quên.

Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Kể lại một lần mắc lỗi của em

Video về Kể lại một lần mắc lỗi của em

Wiki về Kể lại một lần mắc lỗi của em

Kể lại một lần mắc lỗi của em

Kể lại một lần mắc lỗi của em -

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 1

Giờ đây, sau nhiều năm trôi qua, tôi mới có đủ dũng khí để nhớ về trường Marie Curie, nhớ về những năm tháng êm đềm của tuổi học trò qua kỷ niệm về một lần mắc lỗi – lần đầu tiên và cũng là duy nhất nhưng đủ để khiến tôi phải hổ thẹn đến tận bây giờ.

Ngày đó, tôi chỉ là một con nhóc lớp 8 ngốc nghếch, dại dột. Hằng ngày tôi đạp xe tới trường và nhận từ tay chú Thành bảo vệ một tấm vé xe. Tôi rất sợ bị mất vé vì nếu làm mất vé sẽ bị ghi tên vào sổ “đen”. Bây giờ nghĩ lại tôi không khỏi bật cười vì sự ngớ ngẩn của mình. Cuốn sổ bìa da màu đen đó chẳng qua chỉ là sổ ghi công tác của chú bảo vệ nhưng tôi cứ ngỡ đó là sổ đen ghi tên học sinh cá biệt và nếu bị ghi tên nhiều lần thì sẽ bị phạt nặng, thậm chí bị đuổi khỏi trường.

Một buổi chiều, giờ tan học, tôi lục khắp túi áo, túi quần, đổ tung mọi thứ trong cặp sách ra nhưng vẫn không tìm thấy vé xe của ngày hôm ấy. Tôi hoảng hốt thực sự vì đây là lần thứ hai tôi làm mất vé xe mà lại cùng trong một tuần nữa chứ. Tôi lục lại cặp sách một lần nữa nhưng thay vì tìm thấy tấm vé xe hôm đó, tôi lại tìm thấy tấm vé mà tôi ngỡ đã đánh mất buổi trước. Một ý nghĩ vụt lóe lên trong đầu… tôi có thể dùng tấm vé này để thay thế cho tấm vé hôm nay, chỉ cần sửa ngày tháng là xong.

– Cháu này đứng lại – tiếng chú Thành làm tôi giật nảy mình, mặt cắt không còn hạt máu.

– Cháu đem xe lại kia, lát nữa nói chuyện.

Dựng xe trong một góc lán, tôi thấy từng phút trôi qua dài như hàng thế kỷ với bao nỗi sợ hãi, hối hận mỗi lúc một tăng. Người cuối cùng lấy xe ra là tôi. Tôi lếch thếch dắt chiếc xe đạp lại phía chú, không dám ngẩng đầu như mọi ngày nữa. Cô Thơ – Phó trưởng ban quản lý học sinh đi lại hỏi:

– Có chuyện gì thế?

– Học sinh này dùng vé giả! – Chú Thành đáp, giọng không giấu nổi bực mình rồi đưa tấm vé cho cô Thơ xem. Tôi muốn khóc nhưng không phải vì sợ nữa mà vì thẹn. Cô Thơ nhìn tôi, tôi không dám ngẩng mặt nhìn cô nhưng tôi biết thế vì tôi cảm thấy ánh mắt cô đốt trên da thịt nóng ran.

– Đây là em Phương Thu, lớp 8I của cô Liên – Cô bảo chú Thành, giọng buồn buồn. – Tôi bảo lãnh cho em ấy. Rồi cô bảo tôi:

– Em về làm bản tường trình gửi cô chủ nhiệm và đừng bao giờ tái phạm nữa. Dối trá là xấu lắm. – Cô nói nhẹ nhàng nhưng từng từ, từng chữ như cứa sâu vào lòng tôi. Tôi lí nhí:

– Vâng ạ.

Chiều hôm đó, tôi không đi chơi như mọi khi mà chui vào phòng trùm chăn kín mít. Tôi nhắm mắt nhưng không thể ngủ được, nỗi sợ hãi lấn át tâm hồn tôi. Chỉ nay mai thôi, chuyện này sẽ được nêu ra trước toàn trường, ai ai cũng sẽ biết tôi là một kẻ dối trá. Bố mẹ tôi sẽ ra sao khi biết mình sinh ra một đứa con dối trá? Và còn lớp tôi nữa, tôi có làm cô chủ nhiệm và bạn bè phải xấu hổ vì “dây dưa” với một đứa hư hỏng như tôi? “Phải cứu vãn cái gì còn có thể cứu vãn! Mình là người bỏ đi rồi nhưng không được làm ảnh hưởng thêm tới ai nữa!”. Tôi vùng dậy, bắt đầu viết ba bản kiểm điểm, một gửi cô Thơ, một gửi cô chủ nhiệm và một gửi chú Thành, trong đó tôi tường trình lại toàn bộ sự việc. Tôi nhận lỗi nhưng không xin tha thứ vì trong thâm tâm tôi hiểu tội tôi to lắm… Tôi chỉ xin đừng nêu việc này trước toàn trường để cô giáo chủ nhiệm và bạn bè không phải xấu hổ vì tôi, để danh dự của một tập thể lớp đứng đầu khối không bị bôi bẩn. Còn về phần mình, tôi sẵn sàng nhận án kỷ luật cao nhất: buộc thôi học.

Những ngày tiếp theo sau đó tôi sống trong sự thấp thỏm chờ đợi cái án kỷ luật nhưng mãi không thấy. Dường như mọi người đã quên hẳn lỗi lầm của tôi. Một ngày cuối năm, khi chia tay với chúng tôi, cô Thơ nói:

– Tập thể lớp của các em tuy rất hiếu động, nghịch ngợm nhưng cô nhận thấy sự đoàn kết yêu thương nhau và sự hết lòng với tập thể lớp của mỗi cá nhân.

Cô ngừng lời ở đó và mỉm cười với tôi. Nụ cười kín đáo chứa đựng thông điệp: các thầy cô và chú Thành đã tha thứ cho tôi rồi.

Đã ba năm trôi qua, mỗi khi nghĩ lại tôi vẫn tự hỏi nếu ngày đó không có sự bao dung, rộng lượng của cô Thơ, cô chủ nhiệm và cả chú Thành nữa thì tôi sẽ ra sao? Có thể tôi chỉ phải chịu một án kỷ luật nhẹ, có thể là nêu tên trước toàn trường… chỉ thế thôi cũng quá đủ cho một dấu chấm hết đối với một học sinh ngoan ngoãn. Một ai đó đã nói: “Đình chỉ học, buộc thôi học… án kỷ luật nặng nhẹ khác nhau nhưng đều làm một học sinh tuột dốc nhanh hơn mà thôi”. Sự bao dung của các cô và chú đã ngăn không cho tôi tự coi mình là người bỏ đi để mà tự do tuột dốc, để giờ đây tôi luôn cố gắng phấn đấu trở thành con người trung thực và để câu chuyện này mãi là lần mắc lỗi đầu tiên và duy nhất của tôi.

Xem thêm:  Hãy kể cho các bạn cùng nghe một câu chuyện về gương “người tốt việc tốt“ mà em đã chứng kiến

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 2

Đã có ai phải tự hỏi: “Mình đã làm cho thầy cô vui hay chỉ làm thầy cô thêm mệt mỏi?”. Riêng tôi,tôi chỉ là 1 học sinh tầm thường mà tôi đã biết bao lần làm cho cô tôi buồn. Tuy đã bao nhiêu năm,nhưng tôi không thể quên được cái lỗi lầm ấy,cái lỗi lầm tôi gây ra khiến cô buồn…

Đó là 1 buổi sáng đẹp trời,tôi đến lớp sớm như mọi ngày. Nhưng hôm nay,tôi vừa vào lớp thì đã thấy tụi thằng Thuận đợi sẵn. Thấy tôi,nó chạy đến vỗ lên vai tôi,nói: “Ê! Hôm nay đi trễ thế mày?”.”Tao không đi trễ,tại tụi mày đi sớm thôi”- tôi trả lời. Thuận thở dài nói tiếp:”thôi dù sao cũng vô rồi. Buồn ghê! Hay là chúng ta tổ chức 1 cuộc thi vẽ đi. Và phần thưởng sẽ là 1 chuyến đi tham quan phòng thí nghiệm của cô Bích. Tụi mày đồng ý ko?”.” Ok,nhưng tao không cung cấp giấy để thi đâu à nha!”-thằng Tâm tiếp lời. Tôi nói:” Tường trắng,bàn gỗ mới “tin” đây này,cần gi giấy chứ!”.

Thế là cuộc thi bắt đầu. Sau vài phút căng thẳng,cả bọn buôn ra xem cái thành quả của mình. Ôi! Cái gì thế này-tôi thốt lên. Những bức hình trong thấy ghê. Thế là chả có thằng nào thắng cuộc. Nhưng bọn tôi vẫn quyết định đi 1 chuyến tham quan trong phòng thí nghiệm của cô Bích. Cả đám hì hục trèo vô phòng. Đi 1 vòng quanh phòng,tôi lấy 1 lọ nước,đổ vào 1cái gì đó. Bổng dưng 1 tiếng nổ phát lên,cả bọn hoảng hốt bỏ chạy. Chạy 1 mạch ra tới bờ sông mới dám dừng lại. Tôi nói:”thôi,quay lại học đi”. Thằng Thuận ngắt lời:”Thôi đi mày. Lỡ ra đây rồi,không tắm thì uổng lắm”. Thế là cả đám lao xuống sông tắm. Có thằng thì leo lên cầu,ra dáng vận động viên bơi lội rồi nhảy xuống. Tắm sông xong,chúng tôi ra đồng chơi đánh trận giả,sau đó qua nhà Ông Sáu,trốn trong vườn ổng mà ăn ổi. Ôi! Hương ổi chín khiến chúng tôi không thể cưỡng lại. Thấm thoát đã xế chiều,chúng tôi trở về trường lấy cặp vở. Vừa tới trước cổng trường,tôi đã thấy cô Thu-cô chủ nhiệm của tôi, đã đứng đợi sẵn. Nước mắt cô rưng rưng nhìn thẳng vào hướng chúng tôi không nói gì. Tôi bước đến,cô ghì chặt lấy tay tôi thét lên trong tiếng nấc:”em có biết hôm nay lớp chúng ta dự giờ không? Em có biết lọ chất hoá học mà em là đổ là dùng để cho buổi dự giờ hôm nay không? Chỉ vì việc làm của bọn em mà cả lớp phải bị thiệt vì buổi dự giờ hôm nay”. Nói xong cô quay đi,bỏ lại trong tôi nổi nghẹn ngào khôn xiết. Bỗng thằng Thuận nói: ” thằng Minh chứ không ai vào đây. Chắc chắn nó là thằng mách với cô,hồi sáng chạy ra tao thấy nó đây mà. Để ông gặp mày,ông cho mày ốm đòn con à!”.”thôi đi,bây giờ mà mày còn nói thế nữa hả Thuận!”-tôi hét lên.

Sáng hôm sau,chúng tôi đến gặp cô xin lỗi cô 1 lần nữa. Lúc này cô tôi đã bớt giận rồi. Vì chúng tôi đã biết lỗi,đến xin lỗi cô Bích,lao sạch những hình vẽ ghê tởn. Cô tôi có nói “siêu nhân vẫn là người,không ai mà không mắc lỗi,không ai là hoàn thiện tất cả. Quan trọng là làm lỗi mà có biết lỗi và sửa lổi hay không!”.

Tôi khuyên các bạn,đừng nên làm gì khiến người xung quanh mình phải buồn,nếu ko 1 ngày nào đó,người hối hận sẽ là chúng ta!

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 3

Đó là một ngày đầy ý nghĩa đối với tôi. Một ngày tôi không thể quên. Câu chuyện như sau:

Hôm đó, ba mẹ tôi được nghỉ nên đưa chị em tôi về quê thăm ông bà. Tôi rất háo hức. Không biết dạo này ông bà thế nào? Gặp tôi chắc ông bà mừng phải biết Bên đường, những hàng tre xanh ngắt. Xa xa, những bác nông dân đang làm đồng. Đi thêm một đoạn nữa, lấp ló sau bụi cây bàng già là ngôi nhà cổ xưa của ông bà tôi. Gặp nhau, mọi người mừng rỡ, tíu tít chào hỏi. Tôi nhanh chóng cất đồ rồi chạy ra sân chơi với bọn trẻ con. Chơi được một lúc thì chán, chúng tôi cùng thi nhau nghĩ ra những trò chơi mới. Chợt có đứa nói: "Chị Thuỳ Anh bày trò chơi trên thành phố cho bọn em chơi đi". Tôi nghĩ một lúc rồi nói với lũ trẻ: "Chúng ta chơi trò trêu gà đi". Bọn trẻ có vẻ không hài lòng. Tôi bực mình: "Đứa nào không chơi thì cút". Nghe thế, chúng sợ sệt vội hò nhau chia thành hai phe chơi trò đuổi bắt gà. Thấy chúng tôi chơi trò này, bà cũng không hài lòng, bảo: "Thôi, các cháu chơi trò khác đi, gà nhà ta dạo này yếu lắm". Nghe thấy thế, tôi bực mình cả với bà và bảo chúng cứ chơi tiếp. Một lúc sau, tôi thấy một chú gà nằm lăn ra đất. Tôi tưởng nó ngủ, hoá ra không phải, vì mệt quá, nó đã chết. Tôi sợ hãi cùng bọn trẻ đi tìm một cái hộp chôn chú gà xuống đất. Sau đó, ai về nhà nấy, coi như không có chuyện gì. Buổi tối, khi ăn cơm, ông tôi nói với cả nhà: "Nhà mình bị mất một con gà. Không hiểu nó chết ở đâu hay ai bắt mất?". Tôi im lặng coi như không Ịbiết. Ăn cơm xong, tôi cùng chị chuẩn bị đồ đạc để mai về thành phố sớm. Đêm đó, tôi ngủ không yên. Sáng sớm, bà vào đánh thức chị em tôi dậy. Ông bà và bọn trẻ con tiễn chị em tôi ra tận đầu làng. Tôi thấy hối hận quá. Tôi quay lại ôm chầm lấy bạ: "Cháu xin lỗi, lần sau cháu sẽ nghe lời bà". Ông bà xoa đầu tôi, mim cười: "Cháu biết nhận lỗi thế là tốt. Thôi về đi kẻo muộn". Tôi như trút được một gánh nặng, chào ông bà và chay ra xe.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật cô Hiền trong truyện ngắn Một người Hà Nội của Nguyễn Khải

Sau chuyện đó, tôi hiểu rằng cần phải lắng nghe những gì người lớn khuyên bảo, cần phải biết dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa lỗi lầm.

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 4

“Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại” câu nói đó của ngoại không bao giờ tôi có thể quên được, đó là một lời dạy, lời nhắc nhở để tôi cố gắng trở thành một người tốt hơn. Nhớ ngày hôm đó, tôi đã nói dối bà và mẹ để được nghỉ học khiến tôi xấu hổ và thấy hối hận vô cùng.

Gia đình chúng tôi có bốn người là bà nôi, bố mẹ và tôi. Nhưng bố tôi thường đi làm xa nên trong nhà chỉ có bà và mẹ con tôi. Bà và mẹ tôi rất hiền, đi đâu bà và mẹ cũng thường đi chung từ đi chợ đến khi đi thăm họ hàng. Chúng tôi luôn hòa thuận và sống ấm cúng như thế. Bà và mẹ luôn ân cần dạy dỗ, chăm sóc và yêu thương tôi. Nhưng tôi lại….Sao tôi lại có thể khiến bà và mẹ buồn như thế chứ.

Hôm đó, là một ngày thứ 6 đẹp trời, không khí trong lành, như mọi hôm tôi sẽ đi học từ buổi sáng và trưa về rồi lại đi học thêm buổi chiều. Sáng thứ 6, bà và mẹ đã ra ngoài từ rất sớm để kịp hôm họp chợ cuối tuần. Tôi biết bà và mẹ sẽ mua sắm rất nhiều đồ ăn tươi ngon, thơm ngọt và nhất định sẽ mua cho tôi một quả dừa xiêm to bự để tôi thưởng thức khi đi học về. Vì thế, sau khi tan học xong tôi đã phi thật nhanh để về nhà để thưởng thức món nước dừa mát lạnh ngọt thanh đó.  Đúng lúc đó, cu Tin con Cậu Dương từ Hà Nội về nhà tôi chơi. Tôi rất thích cu Tin vì trông em rất đáng yêu và ngỗ nghĩnh. Nên tôi đã suy nghĩ mông lung và quyết định ở nhà để chơi đùa với cu Tin. Nhưng làm cách nào và sẽ nói với bà và mẹ như thế nào đây? Môn toán mình đã yếu rồi, nếu giờ nghĩ bà và mẹ biết sẽ rất buồn nhưng cu Tin đến chiều là về rồi…?  Và rồi tôi đã….

– Mẹ ơi, cô giáo mới gọi điện thông báo chiều nay cô có việc bận nên cho nghỉ học ạ!

– Thật hả, vậy thì con chơi với cu Tin, mẹ và bà làm đồ ăn mời cậu nhé con. Mẹ tôi từ dưới bếp nói lên

– Dạ…………..!

Thế là cả chiều đó tôi được ở nhà, tôi dẫn cu Tin lượn lờ khắp từ đầu xóm đến cuối xóm trên con xe đạp xì teen của tôi. Rồi tôi dân cu Tin vào trong vườn chơi trò mẹ con, rồi đi hái quả ăn. Tôi đã bày nhiều trò chơi rất vui. Chúng tôi chơi đến khi thấm mệt thì đi vào nhà. Mẹ dặn tôi và cu Tin đi tắm rửa sạch sẽ rồi vào ăn cơm. Tôi vui vẻ thực hiện

Tối hôm đó, sau khi cậu và cu Tin về mẹ gọi tôi  lên phòng và nói nhỏ, “hôm nay con có gì giấu mẹ không”. Tôi chột dạ, lo lắng lắm. Nhưng vẫn nói với mẹ rằng “ Con không có ạ”.

“Cô giáo mới gọi điện hỏi mẹ sao hôm nay con vắng học, mẹ nói với cô là con bị ốm, lúc đó bà rất giận con biết không. Con có bao giờ nói dối bà và mẹ đâu , sao hôm nay con lại, mẹ rất buồn, rất thất vọng về con”.

Ánh mặt me tôi có một nỗi buồn miên man, mẹ thở dài, đôi mắt như trào lệ. Tôi cảm thấy hối hận, cảm thấy bản thân thật hư hỏng. Chỉ muốn cho quay ngược lại thời gian. Hai hàng nước mắt tôi lăn dài, một lúc sau thấy mẹ khóc, tôi không kìm được và khóc to thành tiếng, luôn miệng nói:

Xem thêm:  Phân tích hình tượng Sita trong sử thi Ramayana

 “ Con xin lỗi, chỉ vì con muốn chơi với cu Tin nên con mới nói dối mẹ, con sợ mẹ không cho con nghỉ”. Tôi cũng vội chạy xuống phòng bà và nói trong nước mắt

“ Cháu xin lỗi bà, cháu sai rồi, bà tha lỗi cháu nhé, cháu hứa sẽ không như thế nữa, không hư nữa đâu ạ”. Bà xoa đầu tôi và nói:

“ Bà đã rất giận cháu, nhưng cháu biết lỗi là tốt, cháu phải nhớ, dù làm gì thì cũng phải xin phép bà và mẹ, xin phép người lớn, không được dối gian. Cháu cũng phải nhớ  rằng Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại. Nên khi cháu sai, cháu phải biết sữa sai, phải biết hối cải, thì không ai trách cháu, mọi người sẽ tha lỗi cho cháu”

Hôm đó cả nhà tôi tuy ngập tràn trong nước mắt nhưng vẫn cảm thấy hạnh phúc. Tôi nhận ra nhiều điều qua sự việc này. Tôi tự hứa với bản thân sẽ không bảo giờ làm việc gì sai trái nữa, sẽ không bao giờ nói dối mọi người. Vì tôi không muốn những người thân yêu nhất của tôi phải khóc, phải cảm thấy đau lòng. Con yêu bà, con yêu mẹ nhiều lắm. 

Kể lại một lần mắc lỗi của em – Bài làm 5

Hè đến, em thường hay cùng các bạn rủ nhau đi chơi hoặc đến nhà nhau. Vì nhà bạn em khá gần nhà cô giáo chủ nhiệm cũ nên thi thoảng chúng em được gặp và được cô rủ vào nhà chơi. Những lúc đó, em thường nhớ lại một kỉ niệm cũ của mình.

Năm đó, bên cạnh môn Toán, Văn, Đạo Đức, Hát Nhạc, Thể dục, em được học thêm nhiều môn mới ở trong trường. Trong đó có môn Địa là khó học nhất đối với em. Vì em luôn thấy nó khô khan, nhiều dữ kiện và số liệu. Hơn thế nữa, chúng em phải học thuộc lòng rất nhiều. Có nhiều hôm có tiết học môn này, em đã ngủ gật trong lớp. Vì thế nên bài giảng của cô em không tiếp thu được nhiều.

Hôm đó lớp em có một bài kiểm tra môn Địa. Em lo lắng lắm vì bản thân không học được nhiều, hơn nữa suốt cả kì học em cũng không nghe cô giáo giảng bài. Hôm kiểm tra, em làm bài rất sơ sài. Chỗ thì nhớ mang máng, có chỗ thì viết bừa. Khi thời gian đã trôi qua được một nửa, em càng lo cuống quýt khi thấy các bạn xung quanh viết bài khá đầy đặn và vẫn đang mải miết làm tiếp. Cô giáo ngồi trên bục giảng một lúc thì có người ở ngoài cửa lớp gọi nên đi ra. Tranh thủ lúc đó, em lục trong ngăn bàn, tay run run sờ tìm cuốn sách Địa, lật lật tìm bài học và ngồi chép. Tim đập thình thịc vì sợ bị phát hiện, nhưng trong lòng em lúc đó cũng có xen lẫn niềm vui. Khi cô trở về lớp thì cũng là lúc em hoàn thành bài kiểm tra và cất cuốn sách về vị trí cũ.

Bố biết ngày hôm đó em có bài kiểm tra nên ngay khi về đến nhà, bố liền hỏi:”Thế hôm nay con làm bài kiểm tra có tốt không”. Em liền kể hết cho bố nghe mọi chuyện. Nghe xong, bố trầm tư một lúc. Bố hỏi:” Vậy hôm nay con có thể quay cóp, nhưng liệu sau này con có thể tiếp tục mãi như thế được không?” Câu hỏi của bố làm em thấy hoang mang và chút lo sợ. Cả đêm em trằn trọ không ngủ được. Em cảm thấy mình có lỗi vô cùng vì đã không chịu khó học hành, lại còn gian dối với cô.

Buổi sáng đi học, cô vẫn mỉm cười, âu yếm nhìn em. Em vừa muốn kể với cô mọi chuyện, nhưng lại vừa sợ rằng cô sẽ quở trách, mắng mình trước lớp. Gần như cả tiết học em chỉ suy nghĩ về điều đó. Tiếng trống trường giục giã báo hiệu giờ học đã kết thúc. Các bạn trong lớp chạy ùa ra sân trường. Lúc này chỉ còn em và cô. Cô đến bàn em học, ân cần:”Hôm nay cô thấy em có vẻ không được khỏe. Em bị ốm à?” Lúc bấy giờ em chợt òa khóc, kể lại cho cô và xin lỗi cô, mong cô tha thứ. Cô ngồi dỗ dành một lúc, rồi vẫn giọng nói ấm áp ấy, cô bảo: “ Thực ra hôm qua cô chỉ đứng ở ngoài cửa lớp bàn chút chuyện, trong lúc đó cô cũng thấy em đang giở sách trong giờ kiểm tra. Khi cô vào lớp thì em lại cất sách mất rồi nên cô không thể trách em luôn được. Thật may hôm nay em đã kể lại cho cô nghe, đây là một điều rất đáng khen”. Xong cô cũng bảo sẽ giữ bí mật này cho cả hai, và sẽ sắp xếp cho em một buổi làm bài kiểm tra lại. Em cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm trong người, và trong lòng thì thầm biết ơn cô.

Giờ cô không còn là chủ nhiệm của lớp nữa. Nhưng cũng kể từ đó, em đã rất chăm chỉ học hành, đặc biệt là môn Địa. Đối với em, đó luôn là một bài học không thể nào quên.


[rule_{ruleNumber}]

Bạn thấy bài viết Kể lại một lần mắc lỗi của em có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Kể lại một lần mắc lỗi của em bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website ĐH KD & CN Hà Nội

Nguồn: hubm.edu.vn
Chuyên mục: Văn mẫu

#Kể #lại #một #lần #mắc #lỗi #của

Xem thêm bài viết hay:  Nhân hóa là gì? Có những biện pháp nhân hoá nào

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button