Giáo Dục

Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất

Hàn Mặc Tử là nhà thơ có phong cách thơ rất riêng và độc đáo. Ông đã để lại cho đời nhiều tập thơ nổi tiếng, bài thơ “Mùa xuân chín” là một bài thơ tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi của nhà thơ. Dưới đây là các mẫu phân tích khổ thơ đầu bài thơ “Mùa xuân chín” làm biên soạn, mời bạn đọc tham khảo.

1. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Bài văn mẫu 1

Chẳng biết xuân có từ bao giờ và thơ xuân có từ bao giờ, chỉ biết rằng con người sinh ra đều có một mùa xuân tươi đẹp tràn đầy sức sống và thổi hồn vào hồn thơ, sống trong đời, nếu không có mùa xuân thì không có mùa xuân. Thơ xuân buồn quá. Hôm qua, hôm nay và mai sau, có thơ xuân cho người, cho đời. Và hôm qua, có Hàn Mặc Tử với “Mùa chín” khi cảm xúc trong người lữ khách ấy đong đầy.

Nhắc đến mùa xuân, ai chẳng hiểu rằng đó là những thời khắc sôi động nhất của cuộc đời, của cuộc đời. Mùa xuân mỗi khoảnh khắc đều có vẻ đẹp riêng, có khi là “mùa xuân nho nhỏ”, có khi là “mùa xuân xanh”… và ở đây “mùa xuân chín” nghe vừa mới mẻ, sôi động, vừa có sức sống dồn nén đang âm thầm sục sôi. nở rộ như cái mới, cái lãng mạn và khát khao trong tâm hồn Hàn Mặc Tử.

Từng dòng thơ phảng phất hơi xuân, thấm đượm vẻ đẹp tâm hồn thi nhân. Mùa xuân bắt đầu với một mặt trời mới lạ thường:

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
hai mái nhà tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý bóng xuân về”.


Đúng là nắng xuân không phải là một tia nắng, là một hạt nắng, không phải là một giọt nắng, mà là một “nắng”. Từ “làn” như gợi lên một hơi thở dịu dàng, nắng như một làn mỏng tang, mềm mại trải đều trong thơ và trong không gian. Mặt trời lại “thắp sáng” trong “khói mơ”. Khung cảnh nhẹ nhàng, xinh đẹp và huyền diệu. Sương khói lẫn với nắng; “Ánh sáng” của mặt trời được tôn lên trong làn khói mơ màng đang “tan biến”. Ngòi bút của nhà thơ vẫn hướng đến lối thơ truyền thống, cổ điển, cảnh như nhập hồn, như có tình tràn trề. Xin trân trọng chào đón nắng mới tinh khôi ấy là “Những mái tranh vàng”!. Lời đối đáp trong thơ tạo cảm giác ấm cúng, cảnh vật cân đối hài hòa, đầy chất thơ. Một vài nét đơn giản mà tinh tế nhưng gợi cảm, đơn giản nhưng đáng yêu. Chỉ những “mái nhà tranh” hiện ra trong “nắng chói chang” nhưng vẫn gợi lên một cuộc sống lay động, bình yên, mộc mạc, thân thuộc với mọi người. Nắng dường như rắc lên những “mái nhà tranh” một chút sắc xuân và hương xuân: “Gió xào xạc trêu tà áo xanh”. Tiếng gió “trêu ghẹo” tà áo và màu “xanh biếc” của lá này chính là tình yêu của mùa xuân. Một chữ “trêu” thật đáng yêu, thật thân thương, không gì bằng mang hương vị quê hương từ những câu ca dao, những câu hát giao duyên luôn ngân nga trong lòng ta… Gió cũng chọn một chiếc áo để “trêu ghẹo”. phải chọn màu áo xanh mới nên thơ, thật đẹp. Thanh xuân là thế, “chín” là thế!

Từ cụ thể, từ nắng, từ mái tranh, từ gió, rồi khái quát: “Trên giàn thiên lý. Bóng xuân về”. Câu thơ có sự ngưng đọng, ngưng đọng của cảm xúc nhẹ nhàng, bâng khuâng, lưu luyến đón “bóng xuân”, cảm xúc cô đọng đến nghẹt thở ấy ẩn hiện trong dấu chấm ở giữa bài thơ. Mạch thơ chùn xuống như một mạch cảm xúc Bên giàn thiên lý xuân đã về Xuân nhẹ bước… như cầm được, thấy được ngay trước mắt mỗi chúng ta.

Qua khổ thơ đầu của bài thơ Mùa chín, tác giả bộc lộ một thế giới nội tâm mãnh liệt với những cung bậc cảm xúc được đẩy lên cao trào. Đọc “mùa xuân chín” ta thấy Hàn Mặc Tử đã mượn hình ảnh mùa xuân tươi đẹp, rực rỡ và tràn đầy nhựa sống để nói lên “mùa xuân chín” trong lòng người.

>>>Tham khảo: Từ chín trong “Mùa xuân chín” có nghĩa là gì?

2. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Bài văn mẫu 2

Hàn Mặc Tử là nhà thơ có phong cách thơ rất riêng và độc đáo. Ông để lại nhiều tập thơ nổi tiếng như Gái quê, Thơ điên hay Chơi giữa mùa trăng. Bài thơ “Mùa xuân chín” là một bài thơ tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi nhà thơ.

Nhan đề bài thơ thật ấn tượng là “Mùa chín”, ta nghe như có một sự êm dịu, thoang thoảng hương thơm của một mùa xuân rực rỡ nhưng cũng không kém phần đằm thắm, ý tứ chất chồng tầng tầng lớp lớp ý nghĩa sâu xa khiến ta tò mò. khám phá, thôi thúc ta đi sâu vào nội dung tác phẩm để phát hiện ra độ “chín” của mùa xuân trong thơ Hàn Mặc Tử như thế nào.

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
hai mái nhà tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý bóng xuân về”

Bức tranh mùa xuân quê thật yên bình, đậm đà, đằm thắm. Trong ánh nắng nhẹ của bầu trời, những làn khói dường như tan biến tạo nên một vẻ đẹp mộng mơ, không quá chi tiết, chỉ vài nét chấm phá nhưng lại khiến ta xao xuyến trước khung trời bình yên lúc này. . Trên những mái nhà tranh của vùng quê nghèo điểm xuyết màu hoa thiên lý, làn gió nhẹ khẽ đung đưa những chiếc lá xanh tạo nên âm thanh “xào xạc” là lạ, tất cả thật nhẹ nhàng mà thân thương.

Đoạn thơ trên trích từ bài thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử vẽ nên một bức tranh mùa xuân tràn đầy sức sống nhưng cũng đầy lãng mạn. Khi miêu tả nắng, người ta thường dùng nắng, nhưng ở đây tác giả dùng từ “nắng” để làm nổi bật vẻ dịu dàng, uyển chuyển của nắng. Là làn khói mơ màng tan trong không trung. Là khói nắng hắt vào không trung hay là khói nhà ai dậy sớm nấu cơm? Dù thế nào ta cũng thấy được sự cảm nhận tinh tế của Hàn Mặc Tử. Ngoài ánh nắng, mái tranh còn được hiện lên trong bức tranh vàng của mùa xuân. Và gió đang trêu đùa tà áo xanh của cô xào xạc. Cách nhân hóa làn gió trêu đùa tà áo dài càng làm bừng lên sức sống căng tràn của mùa xuân. Và bên ngoài, bồ công anh đã bắt đầu nở và những chiếc lá xanh tươi mơn mởn báo hiệu mùa xuân đã thực sự đến.

3. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Văn mẫu 3

Nhà nghiên cứu Chu Văn Sơn từng nhận xét: “Thơ Hàn Mặc Tử là thơ vươn lên từ sự hủy diệt hướng tới sự sống”. Thật vậy, khi đọc thơ Hàn Mặc Tử, ta luôn thấy một trái tim khát khao yêu đời, được sống. Một trong số đó là bài thơ “Chín mùa xuân”. Đoạn thơ được trích từ tập Nỗi đau (1938) – được coi là “thơ trong sáng nhất của Hàn Mặc Tử”, trong trẻo nhưng cũng đầy bí ẩn, đau đớn.

“Mùa Xuân Nguyên Đán” gây ấn tượng với độc giả bởi chính tựa đề của nó. Bởi lẽ, đọc thơ Hàn Mặc Tử, ta luôn thấy một âm u, mơ màng, huyền bí, buồn đau với những hình ảnh tiêu biểu là “máu”, “trăng” và “rượu”. Tuy nhiên, “mùa chín” lại mang đến một cảm giác hoàn toàn mới, một không gian tràn đầy sức sống của cảnh xuân và tình xuân. “Chín” là tính từ để chỉ trạng thái của trái cây khi đến thời điểm thu hoạch, ngọt, mọng nước và thơm. Với tâm niệm đó, Hàn Mặc Tử đã làm nên một “mùa xuân chín” – mùa xuân căng tràn nhựa sống, tròn đầy và viên mãn. Mùa xuân đẹp nhất, rạng rỡ nhất, tràn đầy sức sống nhất.

Mạch thơ là một dòng suy tưởng bấp bênh, chuyển kênh đột ngột. Khoảng thời gian tác giả đang đắm chìm trong giây phút hiện tại với cảnh đẹp mùa xuân hiện ra trước mắt, chợt nhớ về quá khứ xa xăm với cảnh làng quê thân thương. Về khung cảnh, bức tranh xuân đang từ ngoại cảnh (mái tranh, giàn thiên lý, cỏ xanh sóng biếc,…) bỗng chuyển sang tâm trạng (cô gái cày ruộng bên bờ sông trắng xóa). Về cảm xúc, Hàn Mặc Tử đã bộc lộ tư tưởng của mình với nhiều khúc ngoặt: từ say mê, rạo rực đến trạng thái bâng khuâng, xao xuyến, bùi ngùi. Có thể thấy mạch thơ không đi theo một chiều mà luôn vận động vô cùng linh hoạt, phong phú. Đó là phong cách thơ độc đáo của nhà thơ Hànộimới.

Đoạn thơ mở đầu bằng một bức tranh thiên nhiên tươi mới, tràn ngập ánh sáng, tràn ngập sắc xuân:

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
Hai mái tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý. Bóng xuân đến”.

Thiên nhiên mùa xuân hiện ra tràn ngập sắc vàng của nắng lẫn trong làn khói mờ ảo, huyền bí. Sự kết hợp từ “khói tan mộng” khiến ta hình dung sương mù như tan trong nắng tạo nên một khung cảnh thơ mộng. Màu vàng của nắng càng rực rỡ hơn với hình ảnh “những mái tranh vàng”. Trong khung cảnh yên bình, tĩnh lặng ấy, nhà thơ chợt bắt gặp tiếng “xào xạc” của “gió trêu tà áo xanh”. Biện pháp đảo ngữ, nhân hoá đã được nhà thơ sử dụng một cách tài tình. “Xào xạc” được đảo ở đầu câu để nhấn mạnh tính động của cảnh vật. Những cơn gió như đang đùa giỡn với tà áo xanh đón xuân, làm cho không khí xuân thêm rộn ràng, vui tươi, rộn ràng. Từ mái tranh, nhà thơ chuyển điểm nhìn của mình sang “thần trời”. Dấu chấm đặt giữa câu thơ như ngắt nhịp, ngắt nhịp. Bởi đó chính là khoảnh khắc thi nhân giật mình nhận ra “bóng xuân”. Thanh xuân là hữu hình, có thể nhìn thấy bằng mắt. Bóng xuân nhẹ nhàng bước tới như đứng trước mặt thi nhân, làm người ta ngỡ ngàng khi chiêm ngưỡng sắc xuân tươi đẹp ấy.

Qua những hình ảnh được miêu tả trong khổ thơ đầu cùng với thể thơ độc đáo, ngôn ngữ kết tinh bằng trái tim nhân hậu của thi nhân, Hàn Mặc Tử đã viết nên một “mùa xuân chín” trọn vẹn, tròn đầy. thường xuyên, nghiêm túc.

——————————————

Ở trên đã ở bên bạn Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Mùa xuân chín. Chúng tôi hy vọng bạn đã có những thông tin hữu ích khi đọc bài viết này, cảm ơn bạn đã xem và đọc bài viết.

Đăng bởi: ĐH KD & CN Hà Nội

Chuyên mục: Điểm 10

Thông tin cần xem thêm:

Hình Ảnh về Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất

Video về Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất

Wiki về Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất

Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất

Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất -

Hàn Mặc Tử là nhà thơ có phong cách thơ rất riêng và độc đáo. Ông đã để lại cho đời nhiều tập thơ nổi tiếng, bài thơ “Mùa xuân chín” là một bài thơ tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi của nhà thơ. Dưới đây là các mẫu phân tích khổ thơ đầu bài thơ “Mùa xuân chín” làm biên soạn, mời bạn đọc tham khảo.

1. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Bài văn mẫu 1

Chẳng biết xuân có từ bao giờ và thơ xuân có từ bao giờ, chỉ biết rằng con người sinh ra đều có một mùa xuân tươi đẹp tràn đầy sức sống và thổi hồn vào hồn thơ, sống trong đời, nếu không có mùa xuân thì không có mùa xuân. Thơ xuân buồn quá. Hôm qua, hôm nay và mai sau, có thơ xuân cho người, cho đời. Và hôm qua, có Hàn Mặc Tử với “Mùa chín” khi cảm xúc trong người lữ khách ấy đong đầy.

Nhắc đến mùa xuân, ai chẳng hiểu rằng đó là những thời khắc sôi động nhất của cuộc đời, của cuộc đời. Mùa xuân mỗi khoảnh khắc đều có vẻ đẹp riêng, có khi là “mùa xuân nho nhỏ”, có khi là “mùa xuân xanh”… và ở đây “mùa xuân chín” nghe vừa mới mẻ, sôi động, vừa có sức sống dồn nén đang âm thầm sục sôi. nở rộ như cái mới, cái lãng mạn và khát khao trong tâm hồn Hàn Mặc Tử.

Từng dòng thơ phảng phất hơi xuân, thấm đượm vẻ đẹp tâm hồn thi nhân. Mùa xuân bắt đầu với một mặt trời mới lạ thường:

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
hai mái nhà tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý bóng xuân về”.


Đúng là nắng xuân không phải là một tia nắng, là một hạt nắng, không phải là một giọt nắng, mà là một “nắng”. Từ “làn” như gợi lên một hơi thở dịu dàng, nắng như một làn mỏng tang, mềm mại trải đều trong thơ và trong không gian. Mặt trời lại “thắp sáng” trong “khói mơ”. Khung cảnh nhẹ nhàng, xinh đẹp và huyền diệu. Sương khói lẫn với nắng; “Ánh sáng” của mặt trời được tôn lên trong làn khói mơ màng đang “tan biến”. Ngòi bút của nhà thơ vẫn hướng đến lối thơ truyền thống, cổ điển, cảnh như nhập hồn, như có tình tràn trề. Xin trân trọng chào đón nắng mới tinh khôi ấy là “Những mái tranh vàng”!. Lời đối đáp trong thơ tạo cảm giác ấm cúng, cảnh vật cân đối hài hòa, đầy chất thơ. Một vài nét đơn giản mà tinh tế nhưng gợi cảm, đơn giản nhưng đáng yêu. Chỉ những “mái nhà tranh” hiện ra trong “nắng chói chang” nhưng vẫn gợi lên một cuộc sống lay động, bình yên, mộc mạc, thân thuộc với mọi người. Nắng dường như rắc lên những “mái nhà tranh” một chút sắc xuân và hương xuân: “Gió xào xạc trêu tà áo xanh”. Tiếng gió “trêu ghẹo” tà áo và màu “xanh biếc” của lá này chính là tình yêu của mùa xuân. Một chữ “trêu” thật đáng yêu, thật thân thương, không gì bằng mang hương vị quê hương từ những câu ca dao, những câu hát giao duyên luôn ngân nga trong lòng ta… Gió cũng chọn một chiếc áo để “trêu ghẹo”. phải chọn màu áo xanh mới nên thơ, thật đẹp. Thanh xuân là thế, “chín” là thế!

Từ cụ thể, từ nắng, từ mái tranh, từ gió, rồi khái quát: “Trên giàn thiên lý. Bóng xuân về". Câu thơ có sự ngưng đọng, ngưng đọng của cảm xúc nhẹ nhàng, bâng khuâng, lưu luyến đón "bóng xuân", cảm xúc cô đọng đến nghẹt thở ấy ẩn hiện trong dấu chấm ở giữa bài thơ. Mạch thơ chùn xuống như một mạch cảm xúc Bên giàn thiên lý xuân đã về Xuân nhẹ bước… như cầm được, thấy được ngay trước mắt mỗi chúng ta.

Qua khổ thơ đầu của bài thơ Mùa chín, tác giả bộc lộ một thế giới nội tâm mãnh liệt với những cung bậc cảm xúc được đẩy lên cao trào. Đọc “mùa xuân chín” ta thấy Hàn Mặc Tử đã mượn hình ảnh mùa xuân tươi đẹp, rực rỡ và tràn đầy nhựa sống để nói lên “mùa xuân chín” trong lòng người.

>>>Tham khảo: Từ chín trong “Mùa xuân chín” có nghĩa là gì?

2. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Bài văn mẫu 2

Hàn Mặc Tử là nhà thơ có phong cách thơ rất riêng và độc đáo. Ông để lại nhiều tập thơ nổi tiếng như Gái quê, Thơ điên hay Chơi giữa mùa trăng. Bài thơ “Mùa xuân chín” là một bài thơ tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi nhà thơ.

Nhan đề bài thơ thật ấn tượng là “Mùa chín”, ta nghe như có một sự êm dịu, thoang thoảng hương thơm của một mùa xuân rực rỡ nhưng cũng không kém phần đằm thắm, ý tứ chất chồng tầng tầng lớp lớp ý nghĩa sâu xa khiến ta tò mò. khám phá, thôi thúc ta đi sâu vào nội dung tác phẩm để phát hiện ra độ “chín” của mùa xuân trong thơ Hàn Mặc Tử như thế nào.

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
hai mái nhà tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý bóng xuân về”

Bức tranh mùa xuân quê thật yên bình, đậm đà, đằm thắm. Trong ánh nắng nhẹ của bầu trời, những làn khói dường như tan biến tạo nên một vẻ đẹp mộng mơ, không quá chi tiết, chỉ vài nét chấm phá nhưng lại khiến ta xao xuyến trước khung trời bình yên lúc này. . Trên những mái nhà tranh của vùng quê nghèo điểm xuyết màu hoa thiên lý, làn gió nhẹ khẽ đung đưa những chiếc lá xanh tạo nên âm thanh “xào xạc” là lạ, tất cả thật nhẹ nhàng mà thân thương.

Đoạn thơ trên trích từ bài thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử vẽ nên một bức tranh mùa xuân tràn đầy sức sống nhưng cũng đầy lãng mạn. Khi miêu tả nắng, người ta thường dùng nắng, nhưng ở đây tác giả dùng từ “nắng” để làm nổi bật vẻ dịu dàng, uyển chuyển của nắng. Là làn khói mơ màng tan trong không trung. Là khói nắng hắt vào không trung hay là khói nhà ai dậy sớm nấu cơm? Dù thế nào ta cũng thấy được sự cảm nhận tinh tế của Hàn Mặc Tử. Ngoài ánh nắng, mái tranh còn được hiện lên trong bức tranh vàng của mùa xuân. Và gió đang trêu đùa tà áo xanh của cô xào xạc. Cách nhân hóa làn gió trêu đùa tà áo dài càng làm bừng lên sức sống căng tràn của mùa xuân. Và bên ngoài, bồ công anh đã bắt đầu nở và những chiếc lá xanh tươi mơn mởn báo hiệu mùa xuân đã thực sự đến.

3. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Văn mẫu 3

Nhà nghiên cứu Chu Văn Sơn từng nhận xét: “Thơ Hàn Mặc Tử là thơ vươn lên từ sự hủy diệt hướng tới sự sống”. Thật vậy, khi đọc thơ Hàn Mặc Tử, ta luôn thấy một trái tim khát khao yêu đời, được sống. Một trong số đó là bài thơ "Chín mùa xuân". Đoạn thơ được trích từ tập Nỗi đau (1938) - được coi là “thơ trong sáng nhất của Hàn Mặc Tử”, trong trẻo nhưng cũng đầy bí ẩn, đau đớn.

“Mùa Xuân Nguyên Đán” gây ấn tượng với độc giả bởi chính tựa đề của nó. Bởi lẽ, đọc thơ Hàn Mặc Tử, ta luôn thấy một âm u, mơ màng, huyền bí, buồn đau với những hình ảnh tiêu biểu là “máu”, “trăng” và “rượu”. Tuy nhiên, “mùa chín” lại mang đến một cảm giác hoàn toàn mới, một không gian tràn đầy sức sống của cảnh xuân và tình xuân. “Chín” là tính từ để chỉ trạng thái của trái cây khi đến thời điểm thu hoạch, ngọt, mọng nước và thơm. Với tâm niệm đó, Hàn Mặc Tử đã làm nên một “mùa xuân chín” - mùa xuân căng tràn nhựa sống, tròn đầy và viên mãn. Mùa xuân đẹp nhất, rạng rỡ nhất, tràn đầy sức sống nhất.

Mạch thơ là một dòng suy tưởng bấp bênh, chuyển kênh đột ngột. Khoảng thời gian tác giả đang đắm chìm trong giây phút hiện tại với cảnh đẹp mùa xuân hiện ra trước mắt, chợt nhớ về quá khứ xa xăm với cảnh làng quê thân thương. Về khung cảnh, bức tranh xuân đang từ ngoại cảnh (mái tranh, giàn thiên lý, cỏ xanh sóng biếc,…) bỗng chuyển sang tâm trạng (cô gái cày ruộng bên bờ sông trắng xóa). Về cảm xúc, Hàn Mặc Tử đã bộc lộ tư tưởng của mình với nhiều khúc ngoặt: từ say mê, rạo rực đến trạng thái bâng khuâng, xao xuyến, bùi ngùi. Có thể thấy mạch thơ không đi theo một chiều mà luôn vận động vô cùng linh hoạt, phong phú. Đó là phong cách thơ độc đáo của nhà thơ Hànộimới.

Đoạn thơ mở đầu bằng một bức tranh thiên nhiên tươi mới, tràn ngập ánh sáng, tràn ngập sắc xuân:

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
Hai mái tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý. Bóng xuân đến”.

Thiên nhiên mùa xuân hiện ra tràn ngập sắc vàng của nắng lẫn trong làn khói mờ ảo, huyền bí. Sự kết hợp từ “khói tan mộng” khiến ta hình dung sương mù như tan trong nắng tạo nên một khung cảnh thơ mộng. Màu vàng của nắng càng rực rỡ hơn với hình ảnh “những mái tranh vàng”. Trong khung cảnh yên bình, tĩnh lặng ấy, nhà thơ chợt bắt gặp tiếng “xào xạc” của “gió trêu tà áo xanh”. Biện pháp đảo ngữ, nhân hoá đã được nhà thơ sử dụng một cách tài tình. “Xào xạc” được đảo ở đầu câu để nhấn mạnh tính động của cảnh vật. Những cơn gió như đang đùa giỡn với tà áo xanh đón xuân, làm cho không khí xuân thêm rộn ràng, vui tươi, rộn ràng. Từ mái tranh, nhà thơ chuyển điểm nhìn của mình sang “thần trời”. Dấu chấm đặt giữa câu thơ như ngắt nhịp, ngắt nhịp. Bởi đó chính là khoảnh khắc thi nhân giật mình nhận ra “bóng xuân”. Thanh xuân là hữu hình, có thể nhìn thấy bằng mắt. Bóng xuân nhẹ nhàng bước tới như đứng trước mặt thi nhân, làm người ta ngỡ ngàng khi chiêm ngưỡng sắc xuân tươi đẹp ấy.

Qua những hình ảnh được miêu tả trong khổ thơ đầu cùng với thể thơ độc đáo, ngôn ngữ kết tinh bằng trái tim nhân hậu của thi nhân, Hàn Mặc Tử đã viết nên một “mùa xuân chín” trọn vẹn, tròn đầy. thường xuyên, nghiêm túc.

——————————————

Ở trên đã ở bên bạn Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Mùa xuân chín. Chúng tôi hy vọng bạn đã có những thông tin hữu ích khi đọc bài viết này, cảm ơn bạn đã xem và đọc bài viết.

Đăng bởi: ĐH KD & CN Hà Nội

Chuyên mục: Điểm 10

[rule_{ruleNumber}]

Hàn Mặc Tử là nhà thơ có phong cách thơ rất riêng và độc đáo. Ông đã để lại cho đời nhiều tập thơ nổi tiếng, bài thơ “Mùa xuân chín” là một bài thơ tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi của nhà thơ. Dưới đây là các mẫu phân tích khổ thơ đầu bài thơ “Mùa xuân chín” làm biên soạn, mời bạn đọc tham khảo.

1. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Bài văn mẫu 1

Chẳng biết xuân có từ bao giờ và thơ xuân có từ bao giờ, chỉ biết rằng con người sinh ra đều có một mùa xuân tươi đẹp tràn đầy sức sống và thổi hồn vào hồn thơ, sống trong đời, nếu không có mùa xuân thì không có mùa xuân. Thơ xuân buồn quá. Hôm qua, hôm nay và mai sau, có thơ xuân cho người, cho đời. Và hôm qua, có Hàn Mặc Tử với “Mùa chín” khi cảm xúc trong người lữ khách ấy đong đầy.

Nhắc đến mùa xuân, ai chẳng hiểu rằng đó là những thời khắc sôi động nhất của cuộc đời, của cuộc đời. Mùa xuân mỗi khoảnh khắc đều có vẻ đẹp riêng, có khi là “mùa xuân nho nhỏ”, có khi là “mùa xuân xanh”… và ở đây “mùa xuân chín” nghe vừa mới mẻ, sôi động, vừa có sức sống dồn nén đang âm thầm sục sôi. nở rộ như cái mới, cái lãng mạn và khát khao trong tâm hồn Hàn Mặc Tử.

Từng dòng thơ phảng phất hơi xuân, thấm đượm vẻ đẹp tâm hồn thi nhân. Mùa xuân bắt đầu với một mặt trời mới lạ thường:

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
hai mái nhà tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý bóng xuân về”.


Đúng là nắng xuân không phải là một tia nắng, là một hạt nắng, không phải là một giọt nắng, mà là một “nắng”. Từ “làn” như gợi lên một hơi thở dịu dàng, nắng như một làn mỏng tang, mềm mại trải đều trong thơ và trong không gian. Mặt trời lại “thắp sáng” trong “khói mơ”. Khung cảnh nhẹ nhàng, xinh đẹp và huyền diệu. Sương khói lẫn với nắng; “Ánh sáng” của mặt trời được tôn lên trong làn khói mơ màng đang “tan biến”. Ngòi bút của nhà thơ vẫn hướng đến lối thơ truyền thống, cổ điển, cảnh như nhập hồn, như có tình tràn trề. Xin trân trọng chào đón nắng mới tinh khôi ấy là “Những mái tranh vàng”!. Lời đối đáp trong thơ tạo cảm giác ấm cúng, cảnh vật cân đối hài hòa, đầy chất thơ. Một vài nét đơn giản mà tinh tế nhưng gợi cảm, đơn giản nhưng đáng yêu. Chỉ những “mái nhà tranh” hiện ra trong “nắng chói chang” nhưng vẫn gợi lên một cuộc sống lay động, bình yên, mộc mạc, thân thuộc với mọi người. Nắng dường như rắc lên những “mái nhà tranh” một chút sắc xuân và hương xuân: “Gió xào xạc trêu tà áo xanh”. Tiếng gió “trêu ghẹo” tà áo và màu “xanh biếc” của lá này chính là tình yêu của mùa xuân. Một chữ “trêu” thật đáng yêu, thật thân thương, không gì bằng mang hương vị quê hương từ những câu ca dao, những câu hát giao duyên luôn ngân nga trong lòng ta… Gió cũng chọn một chiếc áo để “trêu ghẹo”. phải chọn màu áo xanh mới nên thơ, thật đẹp. Thanh xuân là thế, “chín” là thế!

Từ cụ thể, từ nắng, từ mái tranh, từ gió, rồi khái quát: “Trên giàn thiên lý. Bóng xuân về”. Câu thơ có sự ngưng đọng, ngưng đọng của cảm xúc nhẹ nhàng, bâng khuâng, lưu luyến đón “bóng xuân”, cảm xúc cô đọng đến nghẹt thở ấy ẩn hiện trong dấu chấm ở giữa bài thơ. Mạch thơ chùn xuống như một mạch cảm xúc Bên giàn thiên lý xuân đã về Xuân nhẹ bước… như cầm được, thấy được ngay trước mắt mỗi chúng ta.

Qua khổ thơ đầu của bài thơ Mùa chín, tác giả bộc lộ một thế giới nội tâm mãnh liệt với những cung bậc cảm xúc được đẩy lên cao trào. Đọc “mùa xuân chín” ta thấy Hàn Mặc Tử đã mượn hình ảnh mùa xuân tươi đẹp, rực rỡ và tràn đầy nhựa sống để nói lên “mùa xuân chín” trong lòng người.

>>>Tham khảo: Từ chín trong “Mùa xuân chín” có nghĩa là gì?

2. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Bài văn mẫu 2

Hàn Mặc Tử là nhà thơ có phong cách thơ rất riêng và độc đáo. Ông để lại nhiều tập thơ nổi tiếng như Gái quê, Thơ điên hay Chơi giữa mùa trăng. Bài thơ “Mùa xuân chín” là một bài thơ tiêu biểu, góp phần làm nên tên tuổi nhà thơ.

Nhan đề bài thơ thật ấn tượng là “Mùa chín”, ta nghe như có một sự êm dịu, thoang thoảng hương thơm của một mùa xuân rực rỡ nhưng cũng không kém phần đằm thắm, ý tứ chất chồng tầng tầng lớp lớp ý nghĩa sâu xa khiến ta tò mò. khám phá, thôi thúc ta đi sâu vào nội dung tác phẩm để phát hiện ra độ “chín” của mùa xuân trong thơ Hàn Mặc Tử như thế nào.

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
hai mái nhà tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý bóng xuân về”

Bức tranh mùa xuân quê thật yên bình, đậm đà, đằm thắm. Trong ánh nắng nhẹ của bầu trời, những làn khói dường như tan biến tạo nên một vẻ đẹp mộng mơ, không quá chi tiết, chỉ vài nét chấm phá nhưng lại khiến ta xao xuyến trước khung trời bình yên lúc này. . Trên những mái nhà tranh của vùng quê nghèo điểm xuyết màu hoa thiên lý, làn gió nhẹ khẽ đung đưa những chiếc lá xanh tạo nên âm thanh “xào xạc” là lạ, tất cả thật nhẹ nhàng mà thân thương.

Đoạn thơ trên trích từ bài thơ “Mùa xuân chín” của Hàn Mặc Tử vẽ nên một bức tranh mùa xuân tràn đầy sức sống nhưng cũng đầy lãng mạn. Khi miêu tả nắng, người ta thường dùng nắng, nhưng ở đây tác giả dùng từ “nắng” để làm nổi bật vẻ dịu dàng, uyển chuyển của nắng. Là làn khói mơ màng tan trong không trung. Là khói nắng hắt vào không trung hay là khói nhà ai dậy sớm nấu cơm? Dù thế nào ta cũng thấy được sự cảm nhận tinh tế của Hàn Mặc Tử. Ngoài ánh nắng, mái tranh còn được hiện lên trong bức tranh vàng của mùa xuân. Và gió đang trêu đùa tà áo xanh của cô xào xạc. Cách nhân hóa làn gió trêu đùa tà áo dài càng làm bừng lên sức sống căng tràn của mùa xuân. Và bên ngoài, bồ công anh đã bắt đầu nở và những chiếc lá xanh tươi mơn mởn báo hiệu mùa xuân đã thực sự đến.

3. Phân tích khổ thơ đầu trong bài thơ Mùa chín chín – Văn mẫu 3

Nhà nghiên cứu Chu Văn Sơn từng nhận xét: “Thơ Hàn Mặc Tử là thơ vươn lên từ sự hủy diệt hướng tới sự sống”. Thật vậy, khi đọc thơ Hàn Mặc Tử, ta luôn thấy một trái tim khát khao yêu đời, được sống. Một trong số đó là bài thơ “Chín mùa xuân”. Đoạn thơ được trích từ tập Nỗi đau (1938) – được coi là “thơ trong sáng nhất của Hàn Mặc Tử”, trong trẻo nhưng cũng đầy bí ẩn, đau đớn.

“Mùa Xuân Nguyên Đán” gây ấn tượng với độc giả bởi chính tựa đề của nó. Bởi lẽ, đọc thơ Hàn Mặc Tử, ta luôn thấy một âm u, mơ màng, huyền bí, buồn đau với những hình ảnh tiêu biểu là “máu”, “trăng” và “rượu”. Tuy nhiên, “mùa chín” lại mang đến một cảm giác hoàn toàn mới, một không gian tràn đầy sức sống của cảnh xuân và tình xuân. “Chín” là tính từ để chỉ trạng thái của trái cây khi đến thời điểm thu hoạch, ngọt, mọng nước và thơm. Với tâm niệm đó, Hàn Mặc Tử đã làm nên một “mùa xuân chín” – mùa xuân căng tràn nhựa sống, tròn đầy và viên mãn. Mùa xuân đẹp nhất, rạng rỡ nhất, tràn đầy sức sống nhất.

Mạch thơ là một dòng suy tưởng bấp bênh, chuyển kênh đột ngột. Khoảng thời gian tác giả đang đắm chìm trong giây phút hiện tại với cảnh đẹp mùa xuân hiện ra trước mắt, chợt nhớ về quá khứ xa xăm với cảnh làng quê thân thương. Về khung cảnh, bức tranh xuân đang từ ngoại cảnh (mái tranh, giàn thiên lý, cỏ xanh sóng biếc,…) bỗng chuyển sang tâm trạng (cô gái cày ruộng bên bờ sông trắng xóa). Về cảm xúc, Hàn Mặc Tử đã bộc lộ tư tưởng của mình với nhiều khúc ngoặt: từ say mê, rạo rực đến trạng thái bâng khuâng, xao xuyến, bùi ngùi. Có thể thấy mạch thơ không đi theo một chiều mà luôn vận động vô cùng linh hoạt, phong phú. Đó là phong cách thơ độc đáo của nhà thơ Hànộimới.

Đoạn thơ mở đầu bằng một bức tranh thiên nhiên tươi mới, tràn ngập ánh sáng, tràn ngập sắc xuân:

“Trong nắng cháy, giấc mơ tan biến
Hai mái tranh lác đác vàng
Gió xào xạc trêu tà áo xanh
Trên giàn thiên lý. Bóng xuân đến”.

Thiên nhiên mùa xuân hiện ra tràn ngập sắc vàng của nắng lẫn trong làn khói mờ ảo, huyền bí. Sự kết hợp từ “khói tan mộng” khiến ta hình dung sương mù như tan trong nắng tạo nên một khung cảnh thơ mộng. Màu vàng của nắng càng rực rỡ hơn với hình ảnh “những mái tranh vàng”. Trong khung cảnh yên bình, tĩnh lặng ấy, nhà thơ chợt bắt gặp tiếng “xào xạc” của “gió trêu tà áo xanh”. Biện pháp đảo ngữ, nhân hoá đã được nhà thơ sử dụng một cách tài tình. “Xào xạc” được đảo ở đầu câu để nhấn mạnh tính động của cảnh vật. Những cơn gió như đang đùa giỡn với tà áo xanh đón xuân, làm cho không khí xuân thêm rộn ràng, vui tươi, rộn ràng. Từ mái tranh, nhà thơ chuyển điểm nhìn của mình sang “thần trời”. Dấu chấm đặt giữa câu thơ như ngắt nhịp, ngắt nhịp. Bởi đó chính là khoảnh khắc thi nhân giật mình nhận ra “bóng xuân”. Thanh xuân là hữu hình, có thể nhìn thấy bằng mắt. Bóng xuân nhẹ nhàng bước tới như đứng trước mặt thi nhân, làm người ta ngỡ ngàng khi chiêm ngưỡng sắc xuân tươi đẹp ấy.

Qua những hình ảnh được miêu tả trong khổ thơ đầu cùng với thể thơ độc đáo, ngôn ngữ kết tinh bằng trái tim nhân hậu của thi nhân, Hàn Mặc Tử đã viết nên một “mùa xuân chín” trọn vẹn, tròn đầy. thường xuyên, nghiêm túc.

——————————————

Ở trên đã ở bên bạn Phân tích khổ thơ đầu của bài thơ Mùa xuân chín. Chúng tôi hy vọng bạn đã có những thông tin hữu ích khi đọc bài viết này, cảm ơn bạn đã xem và đọc bài viết.

Đăng bởi: ĐH KD & CN Hà Nội

Chuyên mục: Điểm 10

Bạn thấy bài viết Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Phân tích khổ 1 Mùa xuân chín ngắn nhất – Văn mẫu 10 hay nhất bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website ĐH KD & CN Hà Nội

Nguồn: hubm.edu.vn

#Phân #tích #khổ #Mùa #xuân #chín #ngắn #nhất #Văn #mẫu #hay #nhất

Xem thêm bài viết hay:  Tác giả – Nguyễn Đình Chiểu, ngôi sao sáng trong văn nghệ của dân tộc (Hoàn cảnh sáng tác, Tóm tắt, Ý nghĩa, Giá trị nghệ thuật)

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button