Giáo Dục

Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Có phải bạn đang tìm kiếm chủ đề về => Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

phải không? Nếu đúng như vậy thì mời bạn xem nó ngay tại đây. Xem thêm các bài tập khác tại đây => Giáo dục

Chủ đề: Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

2 bài văn mẫu Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Bạn đang xem: Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

1. Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang, văn mẫu số 1:

Bài thơ Qua Đèo Ngang đã làm say lòng người đọc qua nhiều thế kỷ. Nó gây ấn tượng không phải bởi ca từ nhẹ nhàng, sâu lắng, tình cảm mà còn bởi chính ngôn từ được các thi nhân xưa sử dụng: tả cảnh ngụ tình.

Đèo Ngang là điểm dừng chân đầu tiên trên đường vào Nam nhận nhiệm vụ. Xa quê hương, gia đình và những người thân yêu, nữ ca sĩ không khỏi chạnh lòng. Dấu hiệu nghệ thuật đầu tiên mà người đọc nhận thấy là hình bóng của cỗ xe. Nơi đây mặt trời sắp lặn, hoàng hôn buông xuống, vũ trụ chìm vào hư vô, tĩnh mịch. Có lẽ chỉ còn lại những tia nắng yếu ớt cuối chiều. Từ ác mô tả một khái niệm sắp bị diệt vong, biến mất. Không gian và thời gian gợi lên nỗi buồn, nhất là của người lữ khách bị đày ải:

Lắng nghe tiếng chim và tiếng vịt kêu trong buổi chiều
Thương nhớ mẹ, chín chiều ruột đau.

Chiều là chiều khiến người ta nhớ hơn. Nữ ca sĩ cũng vậy, đó là thời điểm thích hợp nhất để thể hiện những tâm sự nhớ nhung, trăn trở. Lu đang bước nhanh như cánh chim chiều tìm chốn trú chân, lũ trẻ chăn trâu gọi bạn về làng. Không chỉ ở bài thơ này mà trong bài Chiều nhớ nhà ta cũng bắt gặp tâm sự ấy.

Chiều tà bóng hoàng hôn.

Phân tích ba trang của trang trong ngã tư

Bài văn phân tích diễn biến tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Chiều gợi tâm trạng nhớ nhung. Hoành Sơn nổi tiếng với vẻ đẹp hùng vĩ hoang sơ. Trong khung cảnh ấy trước mắt nhà thơ, cỏ cây, hoa lá chen chúc nhau tìm chút ánh nắng. Một mình trên đỉnh núi hiểm trở lại càng cảm thấy trống trải. Dù phong cảnh hữu tình: cỏ cây, hoa lá, sông, biển… Có lẽ lòng nữ sĩ chợt nhớ, hay nói đúng hơn là hình ảnh người thân, gia đình, quê hương chợt hiện về. Đây cũng là lúc bữa cơm tối được chờ đợi, cả gia đình sắp quây quần bên nhau… Vậy mà giờ đây tôi lại một mình bươn chải nơi đất khách quê người.

Lòng buồn man mác, xa xa dưới chân đèo hiện lên hình ảnh:

Cúi mình dưới núi, trải qua mấy
Chợ nhà ven sông lẻ tẻ

Cảnh sinh hoạt thật vắng vẻ: tiều phu lom khom đốn củi, vài gian nhà chợ dột nát. Phép đảo ngữ được sử dụng rất kì diệu, hình ảnh này gợi sự so sánh gắn với cuộc sống tẻ nhạt, lãng phí. Nó khác với sự hối hả và nhộn nhịp. Nàng thơ đi tìm cuộc đời, nhưng nơi Đèo Ngang khiến lòng nàng đầy thất vọng. Hai câu thơ đối nhau rất rõ, tạo nên hình ảnh cuộc sống tồi tàn nơi đèo Ngang.

Trong khoảng lặng ấy xa xa, tôi nghe thấy tiếng khóc cất lên nỗi đau của quốc gia, dân tộc. Tương truyền sau khi vua Lưu Bị bại trận trước Lục Tốn của Đông Ngô, ông chạy về thành Bạch Đế và chết ở đó. Sau khi vua Thục qua đời, ông biến thành quốc chim để tỏ lòng tiếc thương nước mất nhà tan. Cảnh buồn chim hót trong buổi chiều gợi cho ta những câu thơ như thế này:

Bốn phía là núi
Lặng lẽ vắng bóng người
Chuyền cao và lùi hẹp
Một vài túp lều để chơi với

Giọng quốc ca, quốc ngữ được chị cảm nhận hay là một nghệ thuật ẩn dụ để gửi gắm nỗi niềm từ sâu thẳm tâm hồn nữ sĩ. Ở điểm này, trái tim nhà thơ đã đồng điệu với nỗi lòng của vua Thục muốn níu kéo những kỉ niệm xưa và hoài niệm về một quá khứ vàng son. Tiếng chim gợi bao nỗi nhớ quê hương da diết. Nhớ về gia đình, nghĩ về đất nước – có lẽ đó là nỗi nhớ về triều đại nhà Lê mà cô từng sống. Thái độ của nữ ca sĩ là chối bỏ thực tại và nhìn về quá khứ. Thi hào Nguyễn Du đã từng nói “khi buồn người ta vui ở đâu?”. Trong tình huống này, nó có ý nghĩa hoàn hảo.

Khép lại bài thơ là một tâm trạng dồn nén:
Dừng lại, dừng lại, bầu trời, núi, nước
Một mảnh ghép của tôi với hoàn cảnh của chính tôi

Nhà thơ có trái tim đa sầu đa cảm, đứng trước không gian bao la rộng lớn: trời, núi, non nước. Cảnh càng rộng lớn, con người càng nhỏ bé và cô đơn. Và vì vậy chỉ có bạn và tôi, bạn và tôi. Tôi là nữ nghệ sĩ cá nhân – con người của vật chất đối diện với tôi – con người của tâm hồn.

Một mình với cảnh vật, với cuộc sống và sau đó là với chính mình. Trong trái tim con người, bạn chia sẻ bao nhiêu cảm xúc cùng ai? Một mảnh tình riêng trong khối tình yêu rộng lớn, biết đâu lại tự nói chuyện với chính mình. Nỗi buồn như được nhân lên gấp bội. Đây là tâm sự của chính tác giả và cũng là tâm sự của những con người đang đau buồn trước sự thay đổi của thế giới, của những thế hệ từng sống với quá khứ, xót xa với thực tại.

Có nhiều nhà thơ mượn cảnh để tả tình, nhưng có lẽ thành công nhất là Bà Huyện Thanh Quan. Hình ảnh thơ gần gũi, giàu sức biểu cảm. Điều đáng nói ở đây là cô đã chọn lọc những tín hiệu nghệ thuật đắt giá để từ đó thể hiện cảm xúc của chính mình. Trong bài thơ gửi gắm cả tâm hồn, tình cảm, cảm xúc của nhà thơ. Lời thơ thật xúc động khiến người đọc phải băn khoăn.

2. Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang, văn mẫu số 2:

Cùng với Hồ Xuân Hương, Đoàn Thị Điểm, Bà Huyện Thanh Quan là ba nhà thơ nữ nổi tiếng nhất thế kỷ 18. Nếu thơ Hồ Xuân Hương có sắc, có cá thì thơ Đoàn Thị Điểm nhẹ. nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía khi viết về quá khứ oanh liệt, khi nói về nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ quê hương da diết. Bài thơ Qua đèo là một tác phẩm nổi tiếng của Bà Huyện Thanh Quan.

Bà Huyện Thanh Quan thường viết về thiên nhiên, phần lớn là vào những buổi chiều tà, gợi cảm giác man mác, buồn man mác. Cảnh trong thơ chị như những bức tranh màu nước, được chấm phá, miêu tả bằng nghệ thuật thông thường. tả cảnh để gửi gắm nỗi niềm hoài niệm về quá khứ vàng son của một thời đã qua.

“Bước tới đèo ngang bóng xế
Chen đá cây, lá chen hoa “

Khi nhà thơ bước qua đèo cũng là lúc chiều buông. Hình ảnh hoàng hôn không chỉ gợi không gian của đất trời khi mặt trời bắt đầu lặn và màn đêm sắp buông xuống mà nó còn gợi sự chuyển động chậm rãi, uể oải của những đám mây trên bầu trời. Không gian gợi chút hoang vắng nhưng ẩn chứa nỗi cô đơn, lạc lõng của nhân vật trữ tình. “Cỏ, cây, đá, lá, hoa”, tác giả sử dụng từ chen để gợi lên sự đông đúc, rậm rạp của cỏ cây nơi anh đặt chân đến, đồng thời gợi lên sự hoang sơ và cảnh đẹp thiên nhiên núi rừng. .

“Dùng dưới núi mấy chú
Vài chợ quê ven sông lẻ tẻ “

Từ láy gợi hình người tiều phu trở về nhà trong khung cảnh chiều tối, “lác đác” gợi sự thưa thớt, trống trải của không gian sống, không gian sống. Ở hai câu thơ này, bóng người thấp thoáng dưới núi có phần nhỏ bé, không gian sống chưa kịp gợi lên sự ấm áp mà bị đẩy lùi bởi sự thưa thớt của khoảng cách. Vì vậy, nói về con người và cuộc đời không làm cho bức tranh thơ bớt buồn, cô đơn. Cuộc sống thưa thớt và thê lương với những căn lều chợ lẻ tẻ lẻ tẻ.

Cẩm Nhan đã trở lại trang sách của ba người thầy trong năm qua

Tài liệu tham khảo Tngữ âm của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Tầm nhìn được mở rộng hơn nhưng lại gợi lên sự cô đơn, trống trải của những con người nơi đất khách quê người:

“Mất nước là nỗi lòng của những người con cả nước
Thương cái miệng mỏi mòn “

Thời điểm hoàng hôn buông xuống với không gian vắng vẻ, u uất thường gợi cho người ta nỗi nhớ quê hương, nhất là đối với những người đi xa. Bởi đây là thời điểm các thành viên trong gia đình đều trở về đoàn tụ dưới mái ấm gia đình. Chính vì vậy, trong không gian chiều tối bên đèo vắng lặng, hoang sơ, nữ sĩ Bà Huyện Thanh Quan hướng nỗi nhớ về gia đình, quê hương. Đây là tình cảm chân thành, tha thiết của người con xa quê nhớ nhà, nhớ quê hương. Một nỗi buồn trĩu nặng, khó xua tan.

Cảnh con đèo hiện ra mây trời, non nước gợi lên một không gian bao la, rộng lớn nhưng xa lạ:

“Dừng lại và đứng trong nước
Một mảnh ghép của tôi với hoàn cảnh của chính tôi “

Trước không gian bao la của đất trời, của thiên nhiên, con người ta thường cảm thấy bao la, sợ hãi nhưng lại thấu hiểu sâu sắc nỗi cô đơn, nhỏ bé của mình. Cũng như vậy, Bà Huyện Thanh Quan xa quê đi thực hiện nhiệm vụ cũng không tránh khỏi nỗi cô đơn nơi đất khách quê người. “Dừng chân” gợi lên sự yên nghỉ của đôi chân, nhưng lại mở ra sự vận động mãnh liệt trong tâm hồn nhà thơ, đó là nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ quê hương da diết. Một mình giữa không gian rộng lớn đến rợn người, Bà Huyện Thanh Quan không biết tâm sự cùng ai mà chỉ biết ôm cho mình “Một mảnh tình riêng ta với ta”.

Như vậy, bài thơ Qua Đèo của Bà Huyện Thanh Quan nổi bật lên với cảm xúc sầu muộn và nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình. Nỗi nhớ ấy không chỉ thể hiện tình yêu, tình yêu chân thành với quê hương mà còn thể hiện tình cảnh lẻ loi, cô đơn của nhân vật này trước không gian hoang vắng, rợn ngợp của đất trời.

——KẾT THÚC——–

Đây là phần Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang Để có thêm kiến ​​thức về trả lời, tập làm văn, các em có thể tham khảo thêm tại chuyên mục Cảm nhận bài thơ Qua Đèo Ngang và cùng với Soạn bài Qua Đèo Ngang lần nữa.

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục


Thông tin cần xem thêm:

Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Hình Ảnh về: Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Video về: Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Wiki về Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

-

Chủ đề: Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

2 bài văn mẫu Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Bạn đang xem: Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

1. Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang, văn mẫu số 1:

Bài thơ Qua Đèo Ngang đã làm say lòng người đọc qua nhiều thế kỷ. Nó gây ấn tượng không phải bởi ca từ nhẹ nhàng, sâu lắng, tình cảm mà còn bởi chính ngôn từ được các thi nhân xưa sử dụng: tả cảnh ngụ tình.

Đèo Ngang là điểm dừng chân đầu tiên trên đường vào Nam nhận nhiệm vụ. Xa quê hương, gia đình và những người thân yêu, nữ ca sĩ không khỏi chạnh lòng. Dấu hiệu nghệ thuật đầu tiên mà người đọc nhận thấy là hình bóng của cỗ xe. Nơi đây mặt trời sắp lặn, hoàng hôn buông xuống, vũ trụ chìm vào hư vô, tĩnh mịch. Có lẽ chỉ còn lại những tia nắng yếu ớt cuối chiều. Từ ác mô tả một khái niệm sắp bị diệt vong, biến mất. Không gian và thời gian gợi lên nỗi buồn, nhất là của người lữ khách bị đày ải:

Lắng nghe tiếng chim và tiếng vịt kêu trong buổi chiều
Thương nhớ mẹ, chín chiều ruột đau.

Chiều là chiều khiến người ta nhớ hơn. Nữ ca sĩ cũng vậy, đó là thời điểm thích hợp nhất để thể hiện những tâm sự nhớ nhung, trăn trở. Lu đang bước nhanh như cánh chim chiều tìm chốn trú chân, lũ trẻ chăn trâu gọi bạn về làng. Không chỉ ở bài thơ này mà trong bài Chiều nhớ nhà ta cũng bắt gặp tâm sự ấy.

Chiều tà bóng hoàng hôn.

Phân tích ba trang của trang trong ngã tư

Bài văn phân tích diễn biến tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Chiều gợi tâm trạng nhớ nhung. Hoành Sơn nổi tiếng với vẻ đẹp hùng vĩ hoang sơ. Trong khung cảnh ấy trước mắt nhà thơ, cỏ cây, hoa lá chen chúc nhau tìm chút ánh nắng. Một mình trên đỉnh núi hiểm trở lại càng cảm thấy trống trải. Dù phong cảnh hữu tình: cỏ cây, hoa lá, sông, biển… Có lẽ lòng nữ sĩ chợt nhớ, hay nói đúng hơn là hình ảnh người thân, gia đình, quê hương chợt hiện về. Đây cũng là lúc bữa cơm tối được chờ đợi, cả gia đình sắp quây quần bên nhau… Vậy mà giờ đây tôi lại một mình bươn chải nơi đất khách quê người.

Lòng buồn man mác, xa xa dưới chân đèo hiện lên hình ảnh:

Cúi mình dưới núi, trải qua mấy
Chợ nhà ven sông lẻ tẻ

Cảnh sinh hoạt thật vắng vẻ: tiều phu lom khom đốn củi, vài gian nhà chợ dột nát. Phép đảo ngữ được sử dụng rất kì diệu, hình ảnh này gợi sự so sánh gắn với cuộc sống tẻ nhạt, lãng phí. Nó khác với sự hối hả và nhộn nhịp. Nàng thơ đi tìm cuộc đời, nhưng nơi Đèo Ngang khiến lòng nàng đầy thất vọng. Hai câu thơ đối nhau rất rõ, tạo nên hình ảnh cuộc sống tồi tàn nơi đèo Ngang.

Trong khoảng lặng ấy xa xa, tôi nghe thấy tiếng khóc cất lên nỗi đau của quốc gia, dân tộc. Tương truyền sau khi vua Lưu Bị bại trận trước Lục Tốn của Đông Ngô, ông chạy về thành Bạch Đế và chết ở đó. Sau khi vua Thục qua đời, ông biến thành quốc chim để tỏ lòng tiếc thương nước mất nhà tan. Cảnh buồn chim hót trong buổi chiều gợi cho ta những câu thơ như thế này:

Bốn phía là núi
Lặng lẽ vắng bóng người
Chuyền cao và lùi hẹp
Một vài túp lều để chơi với

Giọng quốc ca, quốc ngữ được chị cảm nhận hay là một nghệ thuật ẩn dụ để gửi gắm nỗi niềm từ sâu thẳm tâm hồn nữ sĩ. Ở điểm này, trái tim nhà thơ đã đồng điệu với nỗi lòng của vua Thục muốn níu kéo những kỉ niệm xưa và hoài niệm về một quá khứ vàng son. Tiếng chim gợi bao nỗi nhớ quê hương da diết. Nhớ về gia đình, nghĩ về đất nước - có lẽ đó là nỗi nhớ về triều đại nhà Lê mà cô từng sống. Thái độ của nữ ca sĩ là chối bỏ thực tại và nhìn về quá khứ. Thi hào Nguyễn Du đã từng nói “khi buồn người ta vui ở đâu?”. Trong tình huống này, nó có ý nghĩa hoàn hảo.

Khép lại bài thơ là một tâm trạng dồn nén:
Dừng lại, dừng lại, bầu trời, núi, nước
Một mảnh ghép của tôi với hoàn cảnh của chính tôi

Nhà thơ có trái tim đa sầu đa cảm, đứng trước không gian bao la rộng lớn: trời, núi, non nước. Cảnh càng rộng lớn, con người càng nhỏ bé và cô đơn. Và vì vậy chỉ có bạn và tôi, bạn và tôi. Tôi là nữ nghệ sĩ cá nhân - con người của vật chất đối diện với tôi - con người của tâm hồn.

Một mình với cảnh vật, với cuộc sống và sau đó là với chính mình. Trong trái tim con người, bạn chia sẻ bao nhiêu cảm xúc cùng ai? Một mảnh tình riêng trong khối tình yêu rộng lớn, biết đâu lại tự nói chuyện với chính mình. Nỗi buồn như được nhân lên gấp bội. Đây là tâm sự của chính tác giả và cũng là tâm sự của những con người đang đau buồn trước sự thay đổi của thế giới, của những thế hệ từng sống với quá khứ, xót xa với thực tại.

Có nhiều nhà thơ mượn cảnh để tả tình, nhưng có lẽ thành công nhất là Bà Huyện Thanh Quan. Hình ảnh thơ gần gũi, giàu sức biểu cảm. Điều đáng nói ở đây là cô đã chọn lọc những tín hiệu nghệ thuật đắt giá để từ đó thể hiện cảm xúc của chính mình. Trong bài thơ gửi gắm cả tâm hồn, tình cảm, cảm xúc của nhà thơ. Lời thơ thật xúc động khiến người đọc phải băn khoăn.

2. Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang, văn mẫu số 2:

Cùng với Hồ Xuân Hương, Đoàn Thị Điểm, Bà Huyện Thanh Quan là ba nhà thơ nữ nổi tiếng nhất thế kỷ 18. Nếu thơ Hồ Xuân Hương có sắc, có cá thì thơ Đoàn Thị Điểm nhẹ. nhẹ nhàng nhưng vô cùng thấm thía khi viết về quá khứ oanh liệt, khi nói về nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ quê hương da diết. Bài thơ Qua đèo là một tác phẩm nổi tiếng của Bà Huyện Thanh Quan.

Bà Huyện Thanh Quan thường viết về thiên nhiên, phần lớn là vào những buổi chiều tà, gợi cảm giác man mác, buồn man mác. Cảnh trong thơ chị như những bức tranh màu nước, được chấm phá, miêu tả bằng nghệ thuật thông thường. tả cảnh để gửi gắm nỗi niềm hoài niệm về quá khứ vàng son của một thời đã qua.

"Bước tới đèo ngang bóng xế
Chen đá cây, lá chen hoa "

Khi nhà thơ bước qua đèo cũng là lúc chiều buông. Hình ảnh hoàng hôn không chỉ gợi không gian của đất trời khi mặt trời bắt đầu lặn và màn đêm sắp buông xuống mà nó còn gợi sự chuyển động chậm rãi, uể oải của những đám mây trên bầu trời. Không gian gợi chút hoang vắng nhưng ẩn chứa nỗi cô đơn, lạc lõng của nhân vật trữ tình. "Cỏ, cây, đá, lá, hoa", tác giả sử dụng từ chen để gợi lên sự đông đúc, rậm rạp của cỏ cây nơi anh đặt chân đến, đồng thời gợi lên sự hoang sơ và cảnh đẹp thiên nhiên núi rừng. .

"Dùng dưới núi mấy chú
Vài chợ quê ven sông lẻ tẻ "

Từ láy gợi hình người tiều phu trở về nhà trong khung cảnh chiều tối, “lác đác” gợi sự thưa thớt, trống trải của không gian sống, không gian sống. Ở hai câu thơ này, bóng người thấp thoáng dưới núi có phần nhỏ bé, không gian sống chưa kịp gợi lên sự ấm áp mà bị đẩy lùi bởi sự thưa thớt của khoảng cách. Vì vậy, nói về con người và cuộc đời không làm cho bức tranh thơ bớt buồn, cô đơn. Cuộc sống thưa thớt và thê lương với những căn lều chợ lẻ tẻ lẻ tẻ.

Cẩm Nhan đã trở lại trang sách của ba người thầy trong năm qua

Tài liệu tham khảo Tngữ âm của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

Tầm nhìn được mở rộng hơn nhưng lại gợi lên sự cô đơn, trống trải của những con người nơi đất khách quê người:

"Mất nước là nỗi lòng của những người con cả nước
Thương cái miệng mỏi mòn "

Thời điểm hoàng hôn buông xuống với không gian vắng vẻ, u uất thường gợi cho người ta nỗi nhớ quê hương, nhất là đối với những người đi xa. Bởi đây là thời điểm các thành viên trong gia đình đều trở về đoàn tụ dưới mái ấm gia đình. Chính vì vậy, trong không gian chiều tối bên đèo vắng lặng, hoang sơ, nữ sĩ Bà Huyện Thanh Quan hướng nỗi nhớ về gia đình, quê hương. Đây là tình cảm chân thành, tha thiết của người con xa quê nhớ nhà, nhớ quê hương. Một nỗi buồn trĩu nặng, khó xua tan.

Cảnh con đèo hiện ra mây trời, non nước gợi lên một không gian bao la, rộng lớn nhưng xa lạ:

“Dừng lại và đứng trong nước
Một mảnh ghép của tôi với hoàn cảnh của chính tôi "

Trước không gian bao la của đất trời, của thiên nhiên, con người ta thường cảm thấy bao la, sợ hãi nhưng lại thấu hiểu sâu sắc nỗi cô đơn, nhỏ bé của mình. Cũng như vậy, Bà Huyện Thanh Quan xa quê đi thực hiện nhiệm vụ cũng không tránh khỏi nỗi cô đơn nơi đất khách quê người. “Dừng chân” gợi lên sự yên nghỉ của đôi chân, nhưng lại mở ra sự vận động mãnh liệt trong tâm hồn nhà thơ, đó là nỗi nhớ nhà, nỗi nhớ quê hương da diết. Một mình giữa không gian rộng lớn đến rợn người, Bà Huyện Thanh Quan không biết tâm sự cùng ai mà chỉ biết ôm cho mình “Một mảnh tình riêng ta với ta”.

Như vậy, bài thơ Qua Đèo của Bà Huyện Thanh Quan nổi bật lên với cảm xúc sầu muộn và nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật trữ tình. Nỗi nhớ ấy không chỉ thể hiện tình yêu, tình yêu chân thành với quê hương mà còn thể hiện tình cảnh lẻ loi, cô đơn của nhân vật này trước không gian hoang vắng, rợn ngợp của đất trời.

------KẾT THÚC--------

Đây là phần Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang Để có thêm kiến ​​thức về trả lời, tập làm văn, các em có thể tham khảo thêm tại chuyên mục Cảm nhận bài thơ Qua Đèo Ngang và cùng với Soạn bài Qua Đèo Ngang lần nữa.

Đăng bởi: hubm.edu.vn

Thể loại: Giáo dục

[rule_{ruleNumber}]

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

[rule_3_plain]

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

[rule_1_plain]

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

[rule_2_plain]

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

[rule_2_plain]

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

[rule_3_plain]

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

[rule_1_plain]

Bạn thấy bài viết Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

có giải quyết đươc vấn đề bạn tìm hiểu không?, nếu  không hãy comment góp ý thêm về Tâm trạng của tác giả trong bài thơ Qua Đèo Ngang

bên dưới để https://hubm.edu.vn/ có thể chỉnh sửa & cải thiện nội dung tốt hơn cho độc giả nhé! Cám ơn bạn đã ghé thăm Website https://hubm.edu.vn/

Nguồn: https://hubm.edu.vn/

#Tâm #trạng #của #tác #giả #trong #bài #thơ #Qua #Đèo #Ngang

ĐH KD & CN Hà Nội

Trường Đại học Quản lý và Kinh doanh Hà nội là một trường dân lập, thuộc Hội Khoa học Kinh tế Việt Nam, được phép thành lập theo Quyết định số 405/TTg, ngày 15/6/1996 của Thủ tướng Chính phủ. Trường chịu sự quản lý Nhà nước của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Hệ thống văn bằng của Trường nằm trong hệ thống văn bằng quốc gia. Ngày 15/09/2006 Thủ tướng Chính phủ đã ra quyết định số 750/QĐ-TTg về việc đổi tên trường thành Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội

Related Articles

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button